Entry này dành riêng cho chị Ái già, trên blog là nick Digan ý, với những tình cảm iu thương nhứt! ![]()
![]()
Chuyện là thế này: Lúc 6h chiều nay, sau khi nghe tiếng kêu thoảng thốt của tớ khi biết giá cuốn Biên niên ký chim vặn dây cót – Haruki Mukarami lên tới 95.000 và một lời than vãn rất não nề là: thôi khi nào có lương em mua vậy (thật lòng là cũng chả biết bao h có lương),
chị Ái lúc ý đang lang thang trên hàng sách đã mua tặng Kẹo một quyển, mang tận đến đầu ngõ và gọi Kẹo ra lấy. Tất nhiên với một lời đề tặng rất… Ái già. Hic! ![]()
![]()
Khỏi phải nói là Kẹo đã bất ngờ như thế nào. Đến lúc này vẫn còn “rưng rưng”. Chả nhớ lúc ấy đã nói cảm ơn chưa nữa! He he! ![]()
![]()
Đấy, ai muốn tốt bụng và đáng iu như chị Ái thì nhớ làm theo chị ý nhớ!
Tất nhiên là đừng đề tặng… giống chị ý là được! ![]()
"Một lời đề tặng rất Ái già" là sao? >__<
Trả lờiXóaHứ...
Là rất Ái già ấy mà!!!
Trả lờiXóa