Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Ban công và hoa hồng tiểu muội

Nếu được, nhất định mình sẽ xây nhà có những cái ban công để ngắm đất trời và trồng đầy hoa hồng tiểu muội ở đấy! Như thế này này! img

Photobucket

Nhìn ở góc nào, thì nó vẫn rất mê ly!img

Photobucket

P.S Những bức ảnh này được cắt cúp từ một bức ảnh lớn chụp ở... Veniceimg

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2008

Chức vô địch của định mệnh



9 năm sau buổi tối tôi cùng đứa em trai "run bần bật" ngồi xem trận CK Champion League MU - Bayern Munich, tôi lại mới có cơ hội làm điều tương tự vào buổi tối qua. So với 9 năm trước có một điều khác biệt và có một điều vẫn được lặp lại:

Điều khác biệt: Thay vì là fan của MU như tôi trước đây, my brother đã là fan của Barca và ủng hộ Chelsea

Điều lặp lại: MU đã vô địch như 9 năm trước. Một chức vô địch của định mệnh.

Tôi nhớ có một lần, một người đã nói với tôi rằng, cuộc sống phẳng lặng sớm tối đi về này khó mà có thể cho người ta cái cảm giác vui sướng quá độ hay buồn một cách não lòng. Tôi có nói rằng, có một cách để thay đổi (dù là một chút) điều đó: bạn hãy thích một đội bóng nào đó, xem và ủng hộ cho đội bóng ấy hết mình. Thế nào cũng có một ngày đội bóng ấy mang lại những cảm xúc tuyệt vời cho bạn. Và tối qua, MU cùng Chelsea đã cho tôi điều ấy. Đến giữa hiệp 2, tôi đã phải nhắn tin cho hai người bạn rằng tôi căng thẳng đến nỗi khó mà có thể chịu nổi.

Rất may là cuối cùng tôi vẫn trụ vững đến hết 120 phút, qua loạt sút luân lưu để hét ầm cả nhà rằng MU đã vô địch.

Tôi biết, sau trận đấu này sẽ có rất nhiều người nói rằng MU đã may mắn và Chelsea thuyết phục hơn, xứng đáng hơn. Điều đó chẳng sai. Cả hiệp 2 và phần nào cả hai hiệp phụ nữa, Chelsea đã chơi ép sân và theo lời my brother, chỉ có trời mới cứu MU khỏi thua.

Nhưng bóng đá nghiệt ngã là thế. Chiến thắng không phải khi nào cũng thuộc về đội chơi hay hơn, có nhiều cơ hội hơn. Chẳng hiểu sao khi Ronaldo bước lên sút phạt tôi đã biết là quả sút ấy thế nào cũng ko vào, hay khi Anelka chuẩn bị đá, tôi và cả đứa em cũng biết là MU sẽ vô địch. Nhưng cả hai chúng tôi không thể nào hiểu nổi tại sao John Terry lại trượt chân trong một cú sút phạt quan trọng nhất cuộc đời như thế! Và lý do chúng tôi đưa ra là... chỉ vì Chúa đã muốn thế!

Chelsea đã chơi một trận hay nhất trong nhiều năm qua. Nhưng như người ta nói: cái gì thuộc về bạn, nhất định nó sẽ thuộc về bạn. Cái gì không thuộc về bạn thì kiểu gì nó cũng tìm cách ra đi. Và tôi tin chiếc Cup chắc chắn không phải của Chelsea theo tất cả mọi nghĩa!

Sáng nay, my brother có nói với tôi rằng, khi nhìn John Terry gục mặt trên sân, nó đã muốn viết ngay lập tức một bài về Chelsea để nói rằng trận thua này chỉ là định mệnh. Điều đó đã cho thấy rằng, một trận đấu lớn đã tác động đến người ta thế nào dù đúng nghĩa nó ko là fan của độ bóng nào trong hai.

Và đêm qua là đêm không ngủ của tôi và tôi biết là của rất, rất nhiều người khác nữa! Chúc mừng MU một lần nữa! Họ đã là những nhà vô địch!

*********

Bóng đá nhiều khi làm người ta hâm hâm. Chẳng hạn như việc viết và đưa bài này lên blog chẳng hạn! img

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008

Comeback

Viết gì sau hơn gần 1 tháng bỏ blog nhỉ? Thật khó nghĩ quá, mình phải làm sao bây giờ imgimg

- Chuyển nhà (nghĩa đen nhá, không phải là cái Yahoo 360 plus gì đâu). Đáng ra công việc là hết sức nặng nhọc vì nhà quá ư là nhiều đồ, nhưng vì có hai trợ thủ đắc lực là papa và mama, nên rất chi là khoẻ. Chỉ mỗi tội nhà mới, phải nói là thế này, như kiểu nằm ở tận cùng của trái đất. Đến ngày thứ hai, lóc cóc đi bộ đi chợ, thế mà vẫn phải hỏi đường img

Tuy nhiên đó là căn nhà ko đến nỗi tệ. Điều thích nhất là nó có đủ không gian để làm mấy thứ trong đó có việc treo một cái giá sách to bổ chảng, đủ để nhét những thứ mua thời gian vừa rồi lên đấy mà vẫn thừa chỗ để có thể để được bể cá. Đang suy nghĩ xem nên nuôi cá gì? Nghĩ đến cá vàng là nhớ đến mấy con cá béo ị, ngu hết sức (ngày trước nuôi ở nhà, nó toàn đâm sầm vào thành bể), hắt hơi sổ mũi tý là lăn đùng ra chết. Còn cá chọi thì có khi nó đánh nhau bể đầu trong lúc mình đi làm! ăck. Mà cái bể ấy thì cũng ko đủ to để nuôi trắm, chép, hay rô phi gì đấy! Khó nghĩ quá nhỉ? Phải làm sao bây giờ? imgimg

- Thứ hai là một thứ chả liên quan gì mấy. Đấy là cái list những công việc sẽ cố gắng làm và cố gắng thực hiện từ nay đến năm 70 tuổi. (Chắc là chỉ 70 thôi, chứ may mắn mà có đến được năm 71 thì cũng chỉ có nằm và thở giống như mấy con cá vàng thôi). Nghĩ đến những công việc này là tâm hồn phấn chấn hẳn lên. Nhưng chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để thực hiện là thấy đau cả đầu. Nhưng thôi nghĩ ra là okie rồi. Còn việc thực hiện sau này tính tiếp! Nhỉ? img