Thứ Ba, 30 tháng 5, 2006

Have I told lately!!!



Bao ve khoa luan cua hai dua  Trang Giang. Ca bon tum tum chup anh. Chung to dang lam duyen mot teo. He he imgimg

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2006

Tinh yeu dau troi xa du am de lai



Tinh yeu dau troi xa du am de lai. Va neu thuoc ve nhau em se tro lai. Va anh duoc thay hoa roi, tuoi tham nhung con duong!!!

 

 

Hom qua, được một ngày đi chơi với bọn bạn. Không đi xem bọn nó bảo vệ khoá luận thì đúng hơn. Lâu lắm rồi mới có cái cảm giác vui và mệt mỏi khi đi chơi với bọn nó như thế. Làm không nhiều. Chơi cũng không…. Không hiểu mình làm gì trong thời gian qua nhỉ. Hic hic. Phải refresh mới được.

 

Con yêu mẹ

- Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết

 

- Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những đâu đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong bao giờ con tới!

 

- Con yêu mẹ bằng Hà Nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Là con gặp ngay được mẹ.

 

- Hà Nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao con gặp hết!

 

- Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ

 

- Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy

 

Tình mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Giá có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó

 

- à mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế.

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2006

Co dieu muon noi nhung ko biet noi the nao!



Troi lai mua to. May hom nay roi. Cu nang roi lai mua. Khong biet den bao gio moi thoi. Chieu thu bay! Mua… buon!

 

Hôm nay mình lên Đài, chẳng làm gì, ngồi xem gần hai bộ phim! Hic lười quá! Trời lại mưa to. Thế là tối không đi mua áo cho Cường được rồi. Ở nhà xem TV vậy!

 

Hôm qua không có gì đọc trước khi đi ngủ. Thế là lại lôi Thiếu nữ đánh cờ vây ra đọc. Mặc dù nhiều chỗ mình không thích nhưng cái kết thì đọc lần nào mình cũng có cảm giác như nhau…img

 

Mai phải đi nộp tóm tắt cho cô Thái mà bây h mình chưa làm chữ nào. Hic. Đêm nay ngồi làm vậy. img

 

… Có nhiều điều muốn viết nữa nhưng bây h mình chưa nhớ ra. Đặc biệt có 1 điều rất muốn nói nhưng lại không thích nói. Rất muốn làm nhưng lại không cho mình làm. Một điều mà không biết phải diễn tả nó thế nào nữa!!!img

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2006

Em hat khac xua roi, khoc cung khac xua theo…



Em moi hieu bay gio anh co ly. Chuyen cu qua roi, nay da xa cach the, Em hat khac xua roi, khoc cung khac xua theo…

 

Bet-xa-nốp

Câu chuyện mười năm về trước


Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

 

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ơi cây xanh tình đời
Có nghe lời ta gọi

 

Như mùa xuân đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện mười năm trước.

 

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

 

Nơi tình yêu bắt đầu
Cũng là điều khó nhất
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đâu

 

Những đôi lứa yêu nhau
Có nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà thành chia phôi

 

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau.

 

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ơi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi…

 

 

Không đề

Onga Bécgôn gửi lại

 

 

Em lại sống những ngày quá khứ
Khúc hát mê say một thời thiếu nữ
Ngôi sao cháy bùng trên sóng Nê-va
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà.

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bấy giờ anh có lý
Chuyện cũ qua rồi, nay đã xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo...

Lớp trẻ lớn lên lại tiếp theo ta
Lại nhấp lại vị ngọt ngào thuở trước
Cũng sông Nê-va những chiều sóng nước
Nhưng nghĩ cho cùng, họ có lỗi đâu anh

 

Buc tranh mau toi



Co gai khong he khoc. Co gi dang khoc dau khi ma co biet rang minh da la mot con nguoi khac, song mot cuoc song khac. Co nguoi da cho co mot cuoc doi khac. Va buc tranh treo tren tuong kia la bo mat cua tam hon. Mot tam hon mau toi nhung khong danh cho nhung loi xin loi muon mang!!!img

Đã tự nhủ nhiều lần mà mình vẫn làm. Thế đấy! Để cuối cùng kết quả thế này đây! Sao mà mình ngốc thế không biết nữa. Mà đây có phải là lần đâu tiên đâu. Nhưng cảm giác vẫn thế! Chả khác tẹo nào! Người ta bảo nỗi buồn có muôn hình mà không hình nào giống hình nào cả. Thế mà với mình lần nào mình cũng thấy thất vọng như nhau!img

 

Hôm qua xem một bộ phim, chả nhớ nó tên là gì nữa vì sang nhà hàng xóm thấy có đĩa là mang về xem. Trong đó có 1 anh chàng làm kiến trúc sư yêu một cô gái hoạ sỹ. Họ cùng có một niềm đam mê là mỹ thuật. Tất cả tình yêu họ gửi vào trong những bức tranh vào những đường nét, vào những sắc màu sáng tối. Bức tranh họ tặng nhau ngày một nhiều, ngày một đậm, ngày một sắc nét. Nhưng… ( sao mà mình ghét cái từ này thậm tệ thế không biết. Nếu như không phải: Giá như rồi lại phải nhưng thì con người ta sẽ hạnh phúc biết mấy)… cuối cùng vẫn cứ phải nhưng… vào một buổi chiều mưa… chàng trai gửi đến cho người con gái của mình 1 bức tranh cuối cùng. Ở đó người ta không thấy màu đỏ của tình yêu, màu xanh của hy vọng, màu hồng của ước mơ. Cả bức tranh là một màu tối. Lạnh lẽo. Cô đơn. Tình yêu đã không còn mà chỉ thấp thoáng đâu đó cái màu xám nhờ của lời xin lỗi và ân hận muộn màng. Nhưng mà xin lỗi để mà làm gì khi mà anh đã theo tiếng gọi của một chân trời khác. Ân hận mà làm gì khi mà anh đã làm tan nát một trái tim và biết rằng nó không bao giờ có thể sống lại như xưa. Cái ly rơi xuống đất… vỡ tan tành… cô gái nhặt nó lên… vội vàng… cuống quýt nhặt từng mảnh vỡ để ghép nó lại. Nhưng… chẳng bao giờ còn cái ly mà hai người đã từng uống chung một ngụm champage trong ngày gặp gỡ… Tất cả đã qua rồi!

 

Người ta sẽ làm gì với những mảnh vỡ của kỷ niệm ấy. Quẳng hết những mảnh vỡ ấy đi hay là xé bức tranh cuối cùng là trăm mảnh. Cho tất cả vào dĩ vãng xa xôi! Không! Những bức tranh đầy màu sắc được tặng cho những đôi tình nhân mà cô gặp trên những quảng trường. Cô chỉ giữ lại cho mình bức tranh cuối cùng. Treo nó giữa căn phòng đơn độc. Bức tranh ở đấy như nó đã từng ở đấy từ rất lâu rồi mặc dù cô mới chỉ treo nó cách đây ít phút! Cả căn phòng im lặng như tờ… Không một âm thanh của cuộc sống và bất chợt một tiếng động vang lên… Tiếng ly vỡ….

 

Cô gái không hề khóc. Có điều gì đáng cho cô khóc khi mà cô biết rằng mình đã là một con người khác, sống một cuộc sống khác. Có người đã cho cô một cuộc đời khác. Và bức tranh treo trên tường kia chính là gương mặt của tâm hồn. Một tâm hồn màu tối nhưng không dành cho những lời xin lỗi muộn màng!!!

 

Xem phim xong, mình không tê tái hết cả người. Cả đêm cứ bị ám ảnh mãi. Có phải cái gì đã qua là không thể lấy lại được không? Chắc thế! Cái ly đã vỡ thế kia cơ mà. Nó vỡ rồi…. còn đâu!!!img

 

 

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2006

Van con do suc hap dan Guns'n'Roses



Hom nay da la thu 6. Con 3 ngay nua la nop khoa luan. Minh se co gang de hoan thanh no dung han. Hic hic. Xong no la het doi SV day!!! Nghi ma so! The la cuọc song buoc sang mot giai doạn khac. Khong biet the nao nhi! hic hic!!!

Vẫn còn đó sức hấp dẫn của Guns N’ Roses 

 

Trong danh sách bầu chọn duy nhất mà Tứ quái The Beatles không thể len chân vào nổi: tập hợp những album heavy metal hay nhất, người đứng đầu không phải là những cái tên "cựu trào" như Led Zeppelin và Black Sabbath mà chính là  phong cách nổi loạn nhưng đầy quyến rũ của "khẩu súng và bông hồng" Guns N’ Roses .

 

Lịch sử nhạc rock, nhất là heavy metal được đánh dấu một mốc son mới vào năm 1987 khi một "quả bom" mới tinh đột ngột xuất hiện:  Appetite For Destruction. Với những ca khúc ăn khách như Welcome to the Jungle, Sweet Child O' Mine..., Guns N’Roses đã làm hài lòng những cái tai khó tính  nhất của rockfan bởi sự thô ráp của punk xen lẫn với metal trong "cú" riff của Slash và giọng hát bùng cháy của Alx Rose. Trong ấn phẩm chuyên đề đặc biệt “500 greatest album of all time”, do tạp chí âm nhạc nổi tiếng và uy tín nhất thế giới Rolling Stone bầu chọn, Appetite For Destruction cũng được vinh danh ở vị trí thứ 61, một ví trí mà không phải một album đầu tay nào cũng có cơ hội nhận được.

 

Năm 1985, Slash (chơi guitar, tên thật là Saul Hudson) và Duff (bass, Michael McKagan), tay trống Matt Sorum và giọng ca chính (lead singer) Alx Rose sau nhiều năm hoạt động đơn lẻ đã hội ngộ với nhau và kết quả là Guns N’ Roses ra đời. Với tài năng thiên bẩm và một sự nỗ lực tuyệt vời, chỉ trong một thời gian ngắn tên tuổi của Guns N’ Roses trở nên vang dội. Người ta biết đến Guns N’ Roses  như một trong những cái tên xuất sắc nhất của trào lưu Heavy Metal cuối những năm 80 với giọng ca bùng cháy của Axl Rose bên trên những cú riff phảng phất chất liệu Blues da diết của Slash.

 

Nói đến Guns N’ Roses  không thể không nhắc đến hai cái tên đã làm nên bản sắc và đẳng cấp cho "khẩu súng và bông hồng" đó là giọng ca Alx Rose và tay guitar Slash. Với tư cách là tay guitar chính của Guns N' Roses, Slash đã thể hiện tài năng của mình như một nghệ sĩ guitar bậc thầy và có hồn nhất trong bối cảnh nhạc rock vào cuối những năm 80. "Những ngón nghề kỹ thuật luôn vững chắc, chúng mang cái dáng dấp của thứ “gan góc” từ Aerosmith và những cú “lick” của Stones - những ban nhóm mà anh đã rất ngưỡng mộ". Slash cũng buộc khán giả phải nhớ đến mình với một hình ảnh đặc biệt: chiếc mũ chóp cao, đám tóc xù lòa xòa và điếu thuốc cháy đỏ trên miệng. Slash luôn là cái tên chỉ đứng sau 3 tay guitar đã được “phong thánh”: Jimi Hendrix, Jimmy Page và Eric Clapton… Chính nhờ ngón lướt điêu luyện của anh mà Sweet Child O' Mine của Guns N’ Roses  đã buộc các đàn anh Nirvana phải "ngậm ngùi" ở vị trí thứ hai với siêu phẩm Smells Like Teen Spirit trong cuộc bầu chọn của tạp chí Total Guitar. Tổng biên tập Total Guitar Scott Rowley nói: "Đối với thế hệ các cây guitar mới, Guns N’ Roses  gây cảm xúc nhiều hơn Sex Pistols." 

 

Alx Rose là giọng ca mà đến rất lâu về sau, khán giả vẫn còn phải nhắc đến với sự bùng cháy và da diết trong cách hát. Chính những nức nở của anh đã thổi hồn cho Don’t cry, November Rain, Live and let die,… Sau này dù rơi vào vòng luẩn quẩn nghiện rượu và ma túy nhưng những bản rock nhất là rock ballard của anh vẫn làm thổn thức hàng triệu con tim yêu nhạc. 

 

Sau album “Use your Illusions II”, sự nghiệp của Guns N’ Roses  đã có chiều hướng đi xuống mà lý do quan trọng là sự mâu thuẫn của hai trụ cột là Alx Rose và Slah. Tuy nhiên điều đó không làm ảnh hưởng đến những ấn tượng mà hàng triệu người dành cho Guns N’ Roses .

 

Trong một cuộc tái xuất của Guns N' Roses các fan đã cuồng nộ và kích động đến tột độ khi thủ lĩnh của nhóm không đến nơi biểu diễn. Nhiều người không thể kiềm chế đã ném đá vào cảnh sát và nhân viên an ninh. Cửa kính vỡ kêu loảng xoảng, tiếng kim loại va đập chói tai và đám đông hàng chục nghìn người trở nên hỗn loạn. Thế mới biết sức hút của "Những khẩu súng và những bông hồng" vẫn còn mạnh mẽ đến mức nào!!!

 

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2006

Mot ngay met moi!!!



Một ngày vô cùng mệt mỏi. Tối qua mình làm khoá luận từ 12h đêm đến tận gần 6h sáng nay. Mệt quá. Sáng ngủ được một chút lại lên Đầi để fix lại lịch quay và trực. Dịch được 1 bài, nghĩ được mấy câu hỏi cho doanh nghiệp và vẽ xong cái biểu đồ làm mình mệt quá. Người cảm giác như hụt hơi ấy. Không muốn làm gì cả. Chiều nay còn phải đi quay nữa. Tối nay về không biết có làm được gì không? Kế hoạch của mình là tối nay và sáng mai phải hoàn thành cái Khoá luận để chiều mai đưa cho anh Sơn xem. Hic bây h mà còn phải sửa nữa thì chết là chắc...

 

Dạo này mình cứ lơ mơ sao ý! làm cái gì cũng như người mộng du, chả tập trung gì cả. Cái khoá luận chưa xong làm mình lúc nào cũng có cảm giác bận rộn, không làm được cái gì cả. Gần tháng nay, mình hầu như "vô vi" với công việc của mình. Thôi một vài ngày nữa phải khởi động lại tất cả vậy!!!

 

Tối nay ko có bóng đá! Thế là cả xóm phải đi ngủ rùi! Suýt nữa thì sáng mình đã đi mua hoa quả với cả sữa và thịt hộp. Thôi hẹn đêm mai vậy. Hy vọng là đến tối mai mình cũng hoàn thành cái Khóa luận đáng ghét của mình!

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2006

Gio mua lai ve rui!!!



Hom nay gio mua ve! troi lanh kinh khung! Di an cuoi anh Khoi ma cu run cam cap! Troi nay ma ngu thi thich nhat! Nhung ma co duoc ngu dauimg. May ngay nua thoi la hoan thanh khoa luan. Co len THuoc oi! Con de ma ra truong chu!!!img

Con chim nhỏ đứng trên mái ngói kia

Muốn nói gì với mặt trời

Lời chim thì nhỏ

Bầu trời thì cao

 

Mối tình anh như mái ngói đầy rêu

Nỗi buồn đóng thành tầng

Em dẫm vào trượt ngã

Vết nhói đau đến lạ

Như bài tình ca cũ kĩ đến xanh rêu

 

Có thể rồi anh sẽ quên em

Cô gái nhỏ yêu anh nhiều biết mấy

Trước mặt anh em kiêu kì là vậy

Để đêm về nước mắt ướt đầy mi

 

Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình

Đau đớn quá phải không? Chiều vừa đi qua ngõ

Nắng cuối ngày gửi điều gì trong cỏ

Hay cũng buồn khi tiếc nuối vừa xa!!!

Các ấy thay bai to nay the nao! Cho to biet y kien nhe! HIc Mot thuo xa xua!

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2006

Chieu khong anh



img

Mot bai tho hay day chu!

Chiều không anh

Hà Nội chiều trở gió heo may.
Một mình em lang thang qua phố cũ
Ghế đá xưa, hàng cây xưa... còn đó
Bây giờ anh ở nơi đâu?

Dẫu biết rằng ta chẳng của nhau
Sao nỗi nhớ cứ nghiêng về một phía
Cơn gió vô tình gọi tên anh rất khẽ
Cũng làm em thấy nhói ở trong tim.

Em tìm trong ký ức ngày xưa
Đâu đó một bài thơ viết dở.
Chẳng biết là tìm trong nỗi nhớ
Em thấy anh, hay thấy lại chính mình?

 

buồn này 
chán này
cô đơn này ....

vui vẻ tính bằng giây 
nỗi buồn tính bằng ngày 
và những ngày phẳng lặng ko ý nghĩa tính bằng năm 
thì sống để làm gì nhỉ...imgimg

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2006

Goi ten mua ha!!!



Co mot cau chuyen nghe nhu dong cam xuc! Nhung trong do biet bao day dut don dau! Cai tuoi 17, 18 da qua nhung no con khien nguoi ta khong nguoi tiec nuoi!!!

 

Ở nơi mùa hạ đi qua, mùa thu sẽ tới.

Ðã có đôi lần gã dừng xe lại giữa phố bởi ý muốn kỳ quặc: ngoái nhìn lại quãng đường đã đi qua của mình. Ðó là ý muốn lạ lùng bởi nó giữ gã trong sự bồn chồn khó hiểu mà có đêm nó dựng gã dậy giữa những giấc mộng mơ hồ, nó gần như là một tình yêu không được đền đáp.

Những kẻ lang thang vào mùa thu giống nhau bằng dáng đi xộc xệch và ánh mắt dại khờ câm nín. Gã không thể đứng đắn được dù qua tuổi mười bảy rất lâu rồi. Thời gian lướt nhanh như cánh chim nhạn, mùi bùn thơm trên vết chân còn làm nao lòng tất cả những kẻ từng đi qua cỏ non.

Bài hát yêu thương chỉ là âm hưởng còn trong căn phòng khép cửa. Gã đi mãi, chưa bao giờ biết rằng ngày tháng đến rồi đi trong đời người ta không phải bằng những tờ lịch mỏng manh rơi cùng ngày. Gã thôi đếm tuổi mình từ khi nhận ra mình không còn biết chờ mong. Hạnh phúc là chiếc lá rớt tình cờ vào đời gã - không trở lại lần nữa. Gã nghi ngờ mọi tấm gương, vì ở trong gương gã sầu muộn quá.

 Mùa thu - Cỏ biết vàng, lời hát có cánh bay đi. Gã ở lại cảm thấy trong lòng mùa thu đang ngậm ngùi như kẻ tha phương ngày nào đó nhìn thấy tầm xuân nở hồng bờ rào nhà người mới hay mình lạc lõng nơi đất khách.

Bài hát yêu thương đã chỉ còn là âm hưởng đọng trong căn phòng tối. Tháng bảy, qua cửa sổ con tàu gã con trai muốn giữ mãi bàn tay cô nhỏ mà không nổi. Chuyến tàu mang cô đi xa lắc, hết ngày này qua ngày khác. Rồi một dạo, gã nhớ cô lắm. Thỉnh thoảng gã cũng tìm cách ra đứng ở sân ga. Gã nhìn người ta đưa đón nhau, hy vọng được thấy lại từ cửa sổ một con tàu nào đó những ngón tay thiếu nữ mềm và dễ thương nhớ như hoa ngoc lan, để gã lại được gọi tên: “Cô nhỏ yêu dấu!” nghe lòng buồn ngơ ngác. Chỉ mùa thu mới biết gã tiễn đưa cuộc hành trình.

Chiều nay, gã ngủ gục trên bàn giấy, nghe mơ hồ tiếng cô nhỏ cười, quen thương đến đau lòng. Trong mơ, gã đã yêu cô “Và tình yêu giống như bông hoa...”. Cô nhỏ khóc, nước mắt qua kẽ tay rơi dài trong mùa thu. Tiếng chuông xe điện leng keng hoài. Ô kìa, người ta đã mang tàu điện đi ba năm rồi kia mà! Ðã ba năm không còn nghe tiếng chuông lanh canh, thành phố mỗi sáng ngủ quên... Cô nhỏ yêu dấu, em gọi tên tôi đấy ư? Tháng bảy bất chợt mưa, tóc em còn ướt từ bấy đến giờ? Tôi chỉ biết nhớ chứ đã kịp nói gì đâu... Gã bị kéo ra khỏi giấc mơ bởi người bạn học. Vốn là người thích đùa, anh ta buộc quanh tai gã sợi chỉ rồi kéo. Anh ta nheo mắt cười thích thú. Gã lúng túng gỡ sợi dây và suýt nữa òa khóc.

Cô nhỏ yêu dấu, bây giờ em ở phương nào? Chiều nay tan học, gã đã dừng xe nhìn lại phố nhỏ và cây hoàng lan quen thuộc, vẳng đâu đây tiếng nhạc của một tình khúc cũ, gã nghe từ năm mười hai tuổi. Cũng quãng phố này một hôm gã giúp một bà cụ gánh đôi giành lá thơm, lơ đãng nghe cụ kể chuyện chợ búa. Chiếc đòn gánh in vết vào vai gã. Bầy giờ trở về một mình, treo mũ lên mắc áo sau cửa, thắp lên ngọn đèn trong sự im lặng của một buổi chiều muộn, gã hiểu rằng nỗi cô đơn mới là gánh nặng mà gã mang đi suốt cả cuộc đời.

Ngày mai, gã sẽ đem về một cây hoàng lan nhỏ để trồng trong vườn. Nhiều năm nữa, khi thời gian đủ sức xóa nhòa hình bóng cô nhỏ, hoa hoàng lan nở vàng sẽ bắt gã phải nhớ về một cuộc chia tay ở mùa thu, ngày ấy cô nhỏ vẫn còn chưa là người lớn...

 ************

Và chuyện của mình:

 

Chiều nay vừa chat với Ngọc. Nó có chuyện không vui! Hic tình yêu và những vấn đề của tương lai. Động viên nó mãi mới thấy buồn cười. Cùng một lớp thế mà bây h đứa thì lo lắng chuyện lấy chồng, đứa không người yêu mà cứ dửng dưng như không! Hic. Thế là thế nào? Bao h thì mới đến lúc mình tính là lấy chồng xong sẽ ở đâu nhỉ? Ha ha ha! Còn lâu lắm! Chơi đã! Phấn đầu đã! Tội gì. Trong lĩnh vực khó khăn ấy mình quyết tâm đứng im ( vì có lúc chuyển động nhưng... hic hic)

 

Tối nay làm thế nào để mình thức được sau một ngày mệt thế này. Chiến đấu với cái KL cho nó xong đi. Kéo dài mãi mệt lắm cơ! Lại còn cái quyết tâm trêu tức cái gã Tuex nữa chứ! Nhất định hôm nào phải làm hắn tức nổ đóm đóm mắt mới thôi! Người gì mà tinh tướng! Hixxxxx!

 

Hôm nay đi quay. Mệt. Nhưng dù sao cũng xong 1 việc. Lúc đi sao mà khó khăn thế! Đang ngồi nghe nhạc mà! Càng nghe càng thấy nó sao buồn thế! Nghe xong lạnh cả người và tự nhiên lại buồn kinh khủng. Nhớ đến những ngày tổng kết năm học năm đó! Cũng mưa tầm tã. Phượng rơi lả tả. Cả cái khoá 12 phải sang bên hội trường trường Đảng để làm lễ chia tay. Mình chẳng học lớp 12 nhưng cũng khóc...

 

Trên đó là câu chuyện hay đơn giản đó là cảm xúc của Trang Hạ. Người vẫn bảo cái tuổi 17, 18 qua đi là một điều gì đó đã không còn nữa... Có lẽ thế!

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2006

Mot ngay nua lai troi qua!!!



Mot ngay nua lai troi qua!!! mai lai la mot ngay moi. Dem nay se la mot dem that dai! Co len Thuoc! nhung dieu tot dep nhat con dang o phia truoc!

Hôm nay là một ngày không đến nỗi tệ với mình. Thích nhất là được thưởng đến 500000 vụ 10 VTV3. Mình mới bảo bọn nó là sao thỉnh thoảng không có mấy vụ thế này nhỉ. He he lúc ấy đời đẹp biết bao. Nhưng cũng tại vì hôm nay mình còn làm được mấy việc nữa cơ! Đi gặp anh Đà Trang ở báo Tuổi trẻ này, nhận được mail của mấy người này, ngủ một giấc này... Hì hì

 

Hôm qua mình viết một bài hơi buồn. Tính mình vốn vậy buồn vì những cái đâu đâu rồi sẽ lại vui được ngay. Mai không biết là mình buồn hay vui nhỉ he he!!!

 

Hôm nay trời lại mưa! tẹo nữa mình sẽ về. Đi dưới mưa một mình không biết cảm giác thế nào nhỉ? Hic chả biết về có bị cảm không nữa!!!

 

Được lĩnh tiền mà trời mưa ko đi ăn hoa quả dầm được, không đi đâu được! Bực thật!

 

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2006

Mot phut cho minh!!!



Chieu mua va minh ngoi viet! hic hic! Con nguoi khong nhu nguoi ta tuong va cuoc song nay von di da nhu the!!! Dung dung mau hong! Tat ca co phai mau hong dau!!!

Hôm nay là CN. Buổi sáng thì nắng kinh khủng mà đến chiều lại mưa rồi! Mưa cũng to kinh khủng luôn. Trời tự nhiên lại lạnh. Đúng là thay đổi như thời tiết chẳng biết thế nào mà lần. Ngày xưa! À mà ko! Cả bây giờ nữa chứ! Mình vẫn thích những cơn mưa như thế! Mình nhớ nhất là cái cảm giác được uống nước mưa khi đi xe đạp. Nước mưa hắt vào mặt mát kinh khủng và lúc ấy những nỗi buồn và cả cô đơn nữa đều tan biến cả!

 

Hôm nay trời cũng mưa to nhưng mình lại ngồi trong phòng. Cái điều hoà làm mình thấy lạnh quá. Trên đời này, người ta bỗng nhiên thấy mình lạnh vì gì nhỉ? Vì thời tiết (hichic trời lạnh thì ai mà chẳng lạnh cơ chứ), vì sợ hãi (hic chả mấy khi mình sợ!) và có lẽ là vì cô đơn!!! Hic

 

Bây h mình mới hiểu là tại sao nhiều khi chẳng hiểu có chuyện gì đã xảy ra mà khiến cho người ta đang vui vẻ tự nhiên lạnh nhạt với nhau. Tự nhiên thôi! Sau đấy thì ko thể nào mà nói lại được như trước nữa. Thảo nào mà khi mình hỏi anh Dũng là đã làm gì cho Ngọc giận, anh ý bảo chẳng biết!!! (bó tay.com). Nhưng mình cũng không hiểu mà????? What's happen???

 

Mình có là đứa hay ảo tưởng? hay mơ mộng không nhỉ? Chắc là có đấy! Hic! Thôi về với hiện tại đi thôi! Đấy mới là những cái mà mày thực sự phải quan tâm: học hành, khoá luận, công việc, nhiệm vụ…Ôi !!! mệt mỏi! Mày đã tô vẽ quá nhiều đấy! Cũng bình thường thôi mà có gì đặc biệt đâu!

 

Bây h thì mình nghiệm ra một điều: được sống với cảm xúc thật của mình là một điều hạnh phúc lớn lao mà nhiều khi con người ta không khám phá ra. Được một ngày vui thì bảo là mình vui, buồn thì được bảo là mình buồn. Không phải cười phải nói khi mà mình chỉ muốn khóc. Không phải tươi cười khi mà thật lòng mình chỉ muốn hét to lên cho thấy đã đời!!! Hixxxxxxxx Chả bao h được làm thế!

 

Hôm qua đọc quyển sách của Hoa, nó bảo là những người thuộc cung Bảo bình như  mình rất hay làm những việc có thể nói là điên rồ! Mình ngẫm lại và bảo nó: chẳng ai bảo tao làm những việc điên rồ cả mà bản thân tao cũng thấy thế! Nó bảo đấy là Hoàn cảnh nó không cho phép mày thôi!  Nghĩ lại cũng thấy đúng! Mình có thể là đứa sẵn sàng làm những chuyện như thế nhưng cuối cũng vẫn là hoàn cảnh này không cho người ta sống đúng với những gì mà mình nghĩ!!!

 

Hy vọng à thất vọng à …. cuộc sống thực tại vẫn là thế mà….

 

 

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2006

Co gai den tu hom qua!!!!



Day la bai viet cua mot nguoi ban. Cau chuyen trong bai hat phai chang chinh la cau chuyen cua ban ay.  Mot co gai chang bao gio tro lai du...

 

Cô gái đến từ hôm qua…

Trần Lê Quỳnh sáng tác không nhiều, nhưng mỗi ca khúc anh viết ra đều để lại những dấu ấn rất riêng trong lòng người nghe nhạc Việt. Có thể kể ở đây là “Chân tình”, “Nhớ gấp ngàn lần hơn”, “Cô gái đến từ hôm qua”… Đó là những bài ca có giai điệu lãng mạn và ca từ đẹp như một bài thơ. Nội dung của những ca khúc ấy hầu hết đều xoay quanh sự nuối tiếc trong tình cảm. Tôi được nghe “Cô gái đến từ hôm qua” qua giọng hát Đăng Minh rất tình cờ cách đây hơn một năm. Thật khó lòng diễn tả cảm xúc của tôi vào lúc ấy. Chỉ biết rằng đó là những khoảnh khắc mà tôi thật sự bồi hồi xúc động, như khi được gặp lại cô gái đến từ hôm qua trong câu chuyện của chính mình vậy…

Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
vào một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
cùng năm tháng còn ấu thơ

Phần nhạc dạo với tiếng piano thanh thoát, chậm rãi đưa người nghe vào không gian của ca khúc. Chàng trai trở về thành phố quê hương vào một ngày đầu mùa Hạ sau nhiều năm xa cách. Thành phố vẫn thế, vẫn những mái nhà cổ nằm yên ả bên những con đường vắng lặng. Ở nơi đó đã từng chứng kiến hai đứa trẻ lớn lên bên nhau với biết bao kỷ niệm đẹp đẽ và đáng nhớ. Cho dù, ở đâu đó quanh đây vẫn thấp thoáng những ký ức thật buồn. Tất cả cứ dần hiện về theo mỗi bước chân của chàng trai khi qua từng con phố xưa… Ngày cuối cùng thời trung học. Đứng bên nhau dưới hàng phượng vĩ trong một buổi chiều mưa tầm tã. Hai người đã nắm thật chặt đôi bàn tay và nhìn sâu vào mắt nhau, hẹn ước một ngày trở lại chính nơi này mười năm sau đó. Vào khoảnh khắc chia xa ấy, bao nhiêu hiểu lầm cũng như sự hiếu thắng trẻ con giữa chàng trai và cô gái bỗng nhiên tan biến hết. Thay vào đó là giọt nước mắt hòa lẫn trong nước mưa lăn trên đôi gò má… Mười năm. Khoảng thời gian mà hai người nghĩ rằng mình sẽ có thể quên đi tất cả, để gặp lại nhau như những người bạn. Nhưng dù có trôi qua nhiều thời gian hơn thế đi chăng nữa, thì làm sao mà hai người có thể quên được tất cả. Bởi vì lời hứa gặp lại nhau cũng chính là một lời chia tay xót xa và nghiệt ngã nhất. Nó như nhát dao khắc sâu rồi tạo nên những vết sẹo thời gian trong trái tim đôi bạn trẻ…

Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
như chính em cô gái đến từ hôm qua…

 

Giọng ca dần trở nên xao xuyến và xúc động hơn trước. Bước chân chàng trai ngập ngừng dừng lại ở nơi có con đường nhỏ, với hai hàng phượng chạy ngang qua mái trường xưa. Trời bỗng đổ mưa rào. Mười năm trôi qua với biết bao nhiêu biến động trong cuộc đời. Nhưng cuối cùng thì chàng trai vẫn đã đứng ở nơi đó bên gốc phượng thứ 18, dưới cơn mưa như ngày nào. Mưa chiều lạnh nhưng lời thề năm nao đã làm lòng chàng trai ấm lại. Cũng như trong suốt những năm tháng xa nhau, hình ảnh cô gái như ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho chàng trai vượt qua bao khó khăn và thử thách. Nhưng thật ra, cô gái mà chàng trai nghĩ đến có phải là cô gái của hiện tại hay không? Không. Đó là cô gái của ký ức, của những khoảnh khắc mười năm về trước, của ngày hôm qua trong chàng trai mà thôi. Còn thực tại, còn những khoảnh khắc sau mười năm, còn ngày hôm nay của chàng trai thì lại không có sự xuất hiện của cô gái.

Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại
và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại
Và anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường

Mưa ngày càng nặng hạt. Nhưng chàng trai vẫn đứng dưới gốc cây chờ đợi cô gái, với một niềm tin sắt đá. Nếu hai người thuộc về nhau thì cô gái sẽ trở lại dù cho tình yêu đầu ấy đã quá xa xôi. Ngoài trời, hoa phượng rơi trong mưa làm đỏ thắm cả một con đường ký ức. Những kỷ niệm theo cơn mưa trở về vây quanh chàng trai… Viết đến đây tôi chợt nhớ đến một hình ảnh tương tự và cũng rất cảm động về sự đợi chờ trong ca khúc “Tie a yellow ribbon round the old oak tree”. Cũng liên quan đến một gốc cây (cây sồi già) và một sắc màu (màu của dải ruy-băng). Nhưng có lẽ, niềm tin của cô gái dành cho người yêu mình trong ca khúc trên, ít vô vọng và có hậu hơn so với hiện tại của chàng trai trong ca khúc này. Màu đỏ hoa phượng trong hình ảnh “hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường“, cũng lại làm tôi nhớ đến một ca khúc nằm lòng của tuổi trẻ thế hệ trước mình. “Mỗi mùa hoa đỏ về. Hoa như mưa rơi rơi. Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi. Như nuối tiếc (máu ứa) một thời trai trẻ. Hoa như mưa rơi rơi…”. Nếu như ở “Thời hoa đỏ” thơ Thanh Tùng - nhạc Nguyễn Đình Bảng, người nghe bắt gặp màu đỏ của sự khắc khoải, của sự cồn cào đến cháy bỏng giữa tiếng ve ồn ào. Thì ở “Cô gái đến từ hôm qua”, đó là một màu đỏ mộc mạc và dịu dàng hơn trong cơn mưa, nhưng vẫn không kém phần da diết cũng như thiếu đi sự sâu lắng. Đây chính là phong cách sáng tác thường thấy trong các ca khúc của Trần Lê Quỳnh.

Dường như là vẫn thế em không trở lại
mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong khoảnh khắc qua chúng ta

Giai điệu trong đoạn điệp khúc này bỗng có nhịp nhanh và gấp gáp hơn. Như chính nhịp đập hồi hộp trong trái tim chàng trai vào giây phút gặp lại cô gái. Và cuối cùng, thì cô gái cũng đã đến. Nhưng đấy mãi chỉ là cô gái… của ngày hôm qua. Còn cô gái của ngày hôm nay, dường như sẽ không bao giờ trở lại nơi đây để gặp anh. Chắc không còn gì tuyệt vọng hơn thế, khi người ta lấy sự không thể quay lại trong thời gian để nói đến sự không thể trở về ở không gian. Một khoảnh khắc chợt đến và chàng trai cay đắng nhận ra điều ấy. Cũng như trong những khoảnh khắc xa xưa, anh biết mình đã yêu cô gái. Nhưng làm sao anh có thể nắm giữ được tình yêu ấy, khi mà tình cảm vốn chỉ như những khoảnh khắc mong manh lướt qua mỗi chúng ta như ánh sao băng vậy… Có điều gì đó nghẹn ngào, nức nở trong lời ca. Những giọt nước mưa lăn nhè nhẹ trên bờ mi chàng trai…

Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua.

Vậy đấy. Cuối cùng thì chàng trai cũng đã chấp nhận với thực tại, với sự thật. Anh và cô gái không thuộc về nhau. Cô gái của hiện tại không trở lại. Tất cả những khát vọng tình yêu trong chàng trai sau mười năm xa cách, giờ chỉ còn lại là một ước muốn thật quá đỗi hiền lành và cũng rất trẻ con. Anh mong bé lại để được ở bên cô gái, thế thôi. Quá khứ như một giấc mơ và với chàng trai, dường như tất cả chỉ mới xảy ra vào ngày hôm qua. Nhưng ngay cả với một mong ước tưởng như rất giản dị ấy, chàng trai cũng không thể nào thực hiện được. Tội nghiệp cho anh nhưng biết làm sao đây khi mà ngày hôm qua không thể là ngày hôm nay, và lại càng không thể là ngày mai. Mưa đã tạnh. Chàng trai không còn đứng dưới cây phượng nữa, anh đơn côi bước đi trên con đường màu đỏ. Con đường ấy hữu hạn và ngắn ngủi như một đời người, nhưng giờ sao mà dài đến thế, đi mãi, đi mãi mà chẳng hết. Con đường của ký ức, của nỗi nhớ chưa bao giờ ngắn… Tông nhạc đến câu hát cuối cùng của bài ca được thay đổi một lần nữa và trầm hẳn xuống. Nghe như một tiếng thở dài…

Tại sao cô gái lại không giữ đúng lời thề? Có lẽ xin được để dành câu trả lời cho bạn đọc. Cá nhân người viết thì vẫn thích một kết cục không có hậu như thế này hơn. Có chắc rằng khi hai người quay lại với nhau, họ sẽ có được hạnh phúc? Người đàn ông khi chưa đạt được mục đích, họ luôn trăn trở, day dứt để tìm cách làm được điều ấy. Khi đạt rồi, có ai biết được họ sẽ đối xử thế nào với chính cái họ đã từng tôn thờ hay không? Thật là may, vì vẫn còn đó những người phụ nữ tỉnh táo. Những người bảo vệ cái đẹp trong tình yêu.

Một ca khúc với giai điệu thật đẹp trên nền piano. Ca từ không quá phức tạp, giản dị thôi nhưng vẫn làm người nghe nhớ mãi. Giọng ca mộc mạc của Đăng Minh cũng là nét đặc biệt của ca khúc này. Một bài ca với những âm thanh phát ra từ kỷ niệm.

 

                                                                  Kazenka

 

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2006

Hom nay da la 2/5 rui!!! Hic hic!



Hom nay da la 2/5 rui! Minh cu lan chan mai! Chang lam, den bay h cung chua viet duoc chu nao! So that day! The ma minh cung cha thay lo may! Cu nhu la khong ay! Hay l a minh mat cam giac so roi khong biet! Hic hic

Hom  nay minh vua moi chat voi Khanh, hoc lop Tin ngay xua! Chang nho mat mui cau ta the nao nhung ma noi chuyen lam minh buon cuoi chet mat! imgMinh nho lai nhung ngay hoc  cap III ngay xua. Bao nhieu la ky niem!

Cau ay ke lai moi tinh dau cua cau ay! Chia tay 3 nam roi mot phan vi cau y vao TPHCM ma ban kia lai o HN ma ban ay van khong quen duoc va noi rang den h chi yeu duoc moi nguoi ban day thoi!!! Hic Dung la "Moi tinh dau la moi tinh buon rau".img

3 nam chu 30 nam thi sau nay ban van nho day Khanh a! To nghi la the! Nguoi ta bao du ban co muon quen thi moi tinh dau  cung la mot phan mau thit cua ban roi! Co muon quen cung chang duoc! Nhung tai sao lai phai quen nhi! Cuoc doi nay khong phai luc nao cung co nhung dieu trong sang va dep  de nhu the dau!

Luc noi chuyen voi Khanh, minh cung nho lai cai thu ma Khanh viet cho Trinh. Troi oi thu gi ma buon cuoi kinh khung. The ma ngay ay, hai dua suot ngay loi ra ban luan roi noi chuyen trong gio hoc  nua chu! Roi suot ngay tham tham thi thi khien chung no cu to mo! Tac gia cua buc thu bao ngay ay la tre con nhung cong nhan neu bay h ma bao viet lai chac chang bao h viet duoc nhung dong thu nhu the!

Neu minh nho khong nham thi no bat dau bang cau: "Chao ban! Minh la Khanh o lop Tin...". img

Khong biet khi do c nhung dong minh viet, nguoi khac se nghi the nao nhi???img