Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2009

23/1 - 28 Tết

Sẽ có một người biến mất khỏi Hà Nội bắt đầu từ hôm nay....

Chúc cả nhà ăn Tết vui vẻ!

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2009

Ngày ông Công, ông Táo

Rất thích không khí chợ của ngày 23 Tết. Lúc ấy cả chợ đầy hoa, đầy bưởi, lá dong, cá chép và người đi chợ thì đông vô vàn. Cái không khí ấy khiến người ta dễ cảm thấy bồi hồi, cảm thấy như Tết đã về tận sát cửa nhà mình.

Năm nay, lần đầu tiên tự tay một mình đi sắm đồ và cúng ông Công trên nhà (Tất nhiên là sau đến 5 cuộc điện thoại về hỏi mẹ là phải mua bán những đồ gì). Hai tay mỏi nhừ đến tận hôm sau vì xách đồ từ chợ về nhà. Lúc so với danh sách, đang định tự khen mình là không quên thứ gì thì chợt phát hiện ra thiếu vỏ để gói nem. Đành phải năn nỉ thằng em chạy ra chợ mua hộ vì không đủ sức để đi lần hai.

Mâm cỗ tự tay mình làm cũng không đến nỗi nào: có nem, có canh mọc, có tôm rán, xôi, thịt luộc... Khá giống với mâm cơm mẹ vẫn làm để cúng ông Công. Ba nhân công là Kẹo, bạn Mèo và bạn Cường ăn no nê đến nỗi không thể đứng dậy nổi. Bạn Mèo trong lần đầu đến nhà bạn đã mua cả một quả dưa to hấu to đùng làm hai bạn Cường và Kẹo rưng rưng ko nói lên lời.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

Cõng em lên gác

Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố.

Sau ngày tốt nghiệp phổ thông, hai người rẽ theo những quỹ tích khác biệt nhau của tuổi trẻ. Nhưng họ vẫn còn giữ mối tình đầu của nhau. Nhưng chỉ giữ mà thôi.

Ban ngày, cô đi làm, ngồi quán cafe thời thượng với đồng nghiệp; chiều tan sở, cô ăn que kem rẻ tiền anh mua; buổi trưa, cô ăn cơm trong nhà hàng đắt tiền, buổi tối, cô đi ăn với anh trong những quán mì vằn thắn tồi tàn.

Cô nghĩ, cuộc sống của mình sao quá lệch pha. Cứ yêu kiểu này mãi, từ ngày đầu tiên tới ngày hôm nay, dường như rồi sẽ báo trước đến một kết cục nào đó.

Mỗi lần đón người yêu, anh thường tiễn cô tới tận cửa thang máy đi lên căn hộ của cô trong chung cư mới, chúc cô buổi tối an lành, rồi vội vàng đi. Hôm đó cô làm nũng, nói: "Anh cõng em đi!"

Anh nhìn thang máy, nó vẫn chạy tốt. Nhưng anh không hỏi lý do, cõng cô, từ tầng một, đi theo cầu thang bộ lên tầng. Cô hỏi anh có mệt không, anh đáp: "Có, mệt hơn vác bao tải hàng!"

Cô hơi cảm động vì anh nói thật.

Thế nhưng họ vẫn chia tay nhau. Vì cảm động hay mối tình đầu vẫn không phải là thứ đảm bảo được cho họ.

Thành phố chẳng thiếu cửu vạn, anh chia tay cô xong, quyết định về quê. Đôi khi gọi điện thoại lên thành phố, kể cho cô biết, bây giờ anh trồng vườn, kiếm chút tiền. Cô nghe thấy quá xa lạ, quá nhạt nhẽo. Khi đó cô đã có người yêu mới, cũng làm nhân viên văn phòng như cô.

Một ngày anh gọi điện từ quê lên, nói anh đã kiếm đủ năm nghìn tệ, số tiền này ở quê có thể cưới được vợ rồi. Cô chợt phát hiện thấy, khi buông máy, mắt mình hơi ướt.

Người yêu mới cũng ngày ngày đón cô tan sở, tiễn cô tới chân thang máy, rất lịch thiệp nói chúc em buổi tối tốt lành.

Có lần cô đòi người yêu cõng lên nhà, chàng đồng ý ngay.

Lúc đó thang máy đang ở tầng một, chàng cõng cô lên, xông thẳng vào thang máy, rồi đứng ở đó, vẫn cõng cô trên vai, bấm số tầng cô ở, chàng cười hì hì bởi hiểu ra trò đùa của cô.

Thế mà hôm đó, cô đã không làm sao vui được.

Cô gọi điện về quê, gặp người yêu cũ, cô hỏi mối tình đầu của mình: "Số tiền năm nghìn tệ lần trước anh nói ấy, anh đã tiêu chưa?"

Anh ngập ngừng: "Đã tiêu rồi!"

Cô buông máy điện thoại xuống, giây phút ấy bỗng dưng thấy như mình vừa mất đi cả một thế giới.

Mấy hôm sau về đến nhà, dưới chân cầu thang máy, cô thấy người yêu cũ đứng đấy, tay nâng một chiếc nhẫn đắt tiền, nói với cô: "Đây là năm nghìn tệ!"

Cô khóc, và anh nói, để anh cõng em lên nhà nhé!

Trang Hạ dịch

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009

Slumdog Millionaire



Bắt đầu năm 2009 với bộ phim rất nhiều xúc cảm: Slumdog Millionaire. Nếu có thêm một giải thưởng nào đó cho những diễn viên nhỏ tuổi tại các lễ trao giải, chúng sẽ thuộc về những cậu bé trong Slumdog Millionaire, chắc chắn là thế!