Thứ Tư, 31 tháng 1, 2007
Ảnh chụp lúc nửa đêm
Thứ Ba, 30 tháng 1, 2007
30/1 :D
Cả ngày rối tung lên vì cái họp báo này nhưng vẫn nhớ là nhất định phải chụp ảnh với cụ Trương Đình Tuyển, người mà Kẹo hết sức ngưỡng mộ.
Dù bị ko ít người cho là "bon chen" nhưng không sao! Hic! Nhưng mà nghĩ đến cái ngày hôm ấy là rầu hết cả rĩ. Mệt!![]()
Thứ Hai, 29 tháng 1, 2007
29/1
Một ngày thứ hai quay như chong chóng với đủ các thứ việc, từ sáng đến chiều, rối tung hết cả lên. Ngồi họp mà người cứ nóng bừng bừng như sắp ốm.
Sáng thì bắt con Mèo chờ hàng tiếng đồng hồ để đi đám cưới còn chiều thì vừa mệt vừa đói, lại lỡ hẹn với bạn Joe, lại bắt em nấu cơm. Mình rối tung lên, rồi làm khổ người khác luôn thể.
Nhiều việc quá nên người ta nói với chuyện với nhau cũng nặng lời. Muốn nhẹ nhàng cũng chẳng được. Nhưng nghe xong chỉ muốn khóc!
Mai lại trực. Lại điệp khúc viết bài (biết viết cái gì bây giờ trong cái trạng thái này). Lại căng thắng. Lại...
Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2007
26/1He he

Một entry vui vui copy từ blog của bạn Joe cho ngày thứ 6 cuối tuần. Quen (hic, toàn nhờ vả) bạn ấy qua hai lần làm PS và vài lần nói chuyện cũng như cafe. Một bạn hài hước nhưng sâu sắc và cực kỳ thú vị. Blog của bạn ấy thường xuyên là chỗ lui tới của mình để được cười và xả stress. Đây là bài viết đầu tiên mà mình được đọc ở blog của Joe khi đang loay hoay tìm nhân vật để làm cái PS về blog. Giờ đọc lại vẫn thấy thú vị. ![]()
Một chút dí dỏm và hài hước cho cuộc sống đúng như những gì bạn ấy nói "Cuộc sống này bình thường đã đủ phức tạp và nặng nề rồi. Nếu nhìn đơn giản với một nụ cười sẽ thấy nó nhẹ nhàng. Nếu bạn nhìn nó qua một cái kính đen nữa thì khó mà có thể thoải mái để giải quyết mọi thứ được"![]()
"Hình như mình đã viết mấy blog rồi nhưng chưa giới thiệu nhiều về mình cho những người mà lang thang “ghé qua” blog này. Thế là….
Mình tên là Joe – phất âm giống Mai Văn Dâu – và năm nay mình 27 tuổi (tính theo tuổi Tây. Nếu tính kiểu “ta” thì mình đã 28 tuổi rồi.). Chưa có vợ, chưa có người yêu, vẫn đang tìm! (phải quảng cáo tí chứ!). Mình quê ở Vancouver, một thành phố hơi bị đẹp luôn ở phía Tây Canada, và mình đã ở xứ sở này được hơn 3.5 năm rồi.
Chuyện mình sắp 30 tuổi cũng hơi bi kịch đấy! Nghĩ đến chuyện đó thì mình muốn mua xe Piaggio màu đen, may một bộ quần áo cực kỳ sành điệu, rồi vào một buổi tối thứ 6 trời đẹp và không khí sôi động tìm một cô gái “ngoại hình khá” rủ đi quanh quanh bờ hồ chậm chậm. Tất nhiên là mình cũng có ý định thuê một người đi theo, quay phim. Như thế, khi mình 45 tuổi mình có thể mở lại thước phim đó, gọi con đến xem và nói “đấy! bố đã từng là dân chơi sành điệu kinh khủng, con thấy chưa? (lúc đó chắc vợ cố tình phá không khí, cười nước đôi và nói “anh dân chơi ơi, vào bếp giúp em rửa bát đi!”).
Mình đã học tiếng Việt độ khoảng 3 năm rồi – 2 năm ở trường đại học ở HN và 1 năm “ở trên đường” -- công nhận xe-ôm VN chửi bậy kinh khủng (nhưng mà hay!) Chuyện mình sang VN đầu tiên là hoàn toàn tình cờ. Hè năm 2002 mình tốt nghiệp đại học ở Canada rồi đi làm ở Hàn Quốc. Tháng 9 năm đó mình quyết định sang HN theo một khóa bồi dưỡng (khóa đó kéo dài một tháng) rồi quay lại HQ tiếp tục đi làm. Nhưng sau khi ăn nem chua rán ở gần phố Hàng Bông mình quyết định là “Thôi! Sống ở đây cũng được!” (Thật ra mình đã thấy cuộc sống ở HN rất thỏai mái và mình đã rất muốn biết nhiều hơn về VN và người Việt..xin lỗi HQ nhé!). Rồi mình tìm việc làm ổn định và 3.5 năm sau mình vẫn có mặt ở đây. Tết năm ngoái mình xin nghỉ việc để tập trung vào việc học tiếng Việt, và khoảng 2 năm nữa, khi tiếng Việt của mình giỏi hơn nhiều, mình sẽ tiếp tục đi làm ở đây. Hy vọng là thế!
À, mình nói một chút về blog này nhé! Lúc mở blog này, ý của mình chỉ là thình thoảng viết nhật ký, phát triển tiếng Việt một chút. Mình thật sự không ngờ là sẽ có nhiều người vào xem và cái “friends network” của mình sẽ lớn lên như thổi (mình mới học chuyện Thánh Gióng ở trường!) Rất tiếc là mình không có nhiều thời gian để “chăm sóc” blog này (update thường xuyên, trả lời các comments của mọi người, v.v.) Mọi người thông cảm nhé! Mình vẫn đọc và viết tiếng Việt cực kỳ chậm – như là lao động chân tay! – và mình cũng phải dành thời gian để đi học và đi làm.. không phải là vì nhà mình ở số 1 Yết Kiêu đâu! Nhưng mình rất thích đọc các comments của mọi người và mình rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình tiếp tục viết blog này! Thanh-kiu Vinamiu!
Thứ Tư, 24 tháng 1, 2007
Lạnh!!!
Mùa đông 6 năm trước, cái lạnh là các buổi tối đi học thêm về muộn. Đạp xe đi học về mà co ro vì rét, thở toàn ra khói. Cũng biết thêm cái lạnh ở những buổi sáng dậy sớm để đi học vì nhà xa và trường thì trống đánh chẳng chậm lấy một phút. Nhưng cái lạnh ngày đó khác bây giờ...
Mùa đông 3 năm trước, cái lạnh là những chiều thứ bảy, chủ nhật không về nhà, ngồi trùm chăn một mình. Cái lạnh cũng là những lúc đạp xe gần 10km từ nhà bạn về. Cái lạnh những chiều mưa phùn gió bấc, nổi hứng đi lang thang, chẳng muốn về nhà. Tay tê cóng mà chân thì vẫn cứ đạp. Nhưng cái lạnh ngày đó cũng khác bây giờ...
Mùa đông năm nay, lạnh là những sáng đi làm, qua cầu vượt hay ngã tư mà có cảm giác như gió thổi bay cả người lẫn xe. Tay chẳng còn cảm giác, cầm tay lái xe cũng ko vững. Lạnh là hôm bị xô ngã mà không tài nào dựng xe lên nổi. Tối đi làm về muộn, rét thấu xương. Vừa đi vừa nghĩ đến những buổi tối 6 năm trước. Lạnh là lúc đang ngồi một mình, mẹ gọi điện lên rồi không thể làm gì được nữa vì khóc. Cái lạnh năm nay thì khác với lúc nào bây giờ...???
Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2007
21/1
Những nụ cười hồn nhiên này bao giờ mới lại có được! (à quên đố mọi người Kẹo béo đứng ở đâu???)
Mà nay đứng đó cho em làm thơ
Con đường ta qua đến nay bao tuổi
Em qua trăm buổi, em lại nghìn lần
Mà sao bối rối - khi cầm tay nhau
Thứ Năm, 18 tháng 1, 2007
Thứ Tư, 17 tháng 1, 2007
Câu chuyện của những con đường!

Ngày còn bé, trường mẫu giáo cách nhà ba cái ngõ gần như thông với nhau nhưng chẳng bao giờ đi theo đường thằng để đến lớp. Nhất nhất bắt mẹ dắt theo cái lối trên đó một ngõ để đi chỉ vì một lý do đơn giản là nếu đi đường đó sẽ được qua nhà một bác có cây hoa mõm sói đẹp tuyệt. Mẹ bảo như thế là Kẹo béo đi đường vòng!
Hồi cấp 1 cũng thế, đi lòng vòng đến lớp vì những lý do linh tinh như rủ bạn hay qua nhà bà bán thạch. Chỉ khi nào mẹ đi đón mới rất khó chịu để đi cái lối ngắn nhất để đi về nhà. Mẹ bảo chẳng hiểu con bé này làm sao nữa!
Lên cấp 2, không còn vòng vèo lung tung để đến trường vì gần như chỉ có một đường to từ nhà dọc thành phố nhưng thỉnh thoảng cũng tranh thủ đi sang đường khác lúc đi học và những lúc đi về một mình. Gặp bạn, hỏi tại sao lại đi đường này. Nghĩ một giây để bịa ra một lý do nào đó.
Cấp 3, thói quen đi đường vòng gần như không còn vì toàn đi cùng bạn bè theo con đường lớn nhất. Cũng ko mấy khi đi những con đường phụ vì cứ hết học sáng rồi lại học chiều. Ngày nào cũng như thế, gần như là một thói quen. Dắt xe ra khỏi nhà là theo con đường ấy... Mẹ bảo Kẹo béo đã bỏ được thói quen đi đường vòng!
Lên ĐH, lúc nào cũng chỉ đi một con đường để đến trường và rất ngại nếu phải đi con đường khác. Có một hôm đường đi học bị tắc thế về nhà thay vì đường khác một phần chỉ vì ghét cái đường kia. Đi theo con đường quen thuộc đã thành một thói quen khó bỏ!
Bây giờ thì lại càng như thế! Đi một đường, về một đường. Cứ như là đã được lập trình sẵn. Nhiều lúc muốn đi một con đường mới nhưng chẳng hiểu sao lại ko đi. Như thế là tốt hay là ko tốt? Thay đổi tốt hay đi theo một con đường tốt! Thay đổi là dũng cảm hay đi một con đường là kiên trì? Chẳng biết được nữa!!!
Thứ Năm, 11 tháng 1, 2007
Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2007
1/7/2007

Trận mưa xuân dẫu làm ướt áo
Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu
Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau
Không xôn xao khi nắng hè đến sớm
Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỉ niệm
Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi
Gió thổi nơi này không lạnh tới nới kia
Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo
Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu
Tấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xa
Em không còn thấy nhớ những sân ga
Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến
Khát vọng anh dẫu hoà trong sóng biển
Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư
(NẾU MỘT NGÀY EM KHÔNG LÀM THƠ NỮA - XUÂN QUỲNH)
Thứ Tư, 3 tháng 1, 2007
Dahlia

(Đi lang thang tìm cái ảnh thì tìm được những thông tin thú vị này! He he! Trích ở Wikipedia)
Thược dược (Dahlia) là tên gọi của một chi cây lâu năm thân củ rậm rạp, nở hoa về mùa hè và mùa thu, có nguồn gốc ở Mexico và tại đây chúng là Quốc hoa.
Năm 1872 một hộp cây thược dược non đã được gửi từ Mexico tới Hà Lan. Chỉ có một cây sống sót sau chuyến đi, nhưng nó đã tạo ra các bông hoa đỏ ngoạn mục với các cánh hoa nhọn. Các vườn ươm đã nhân giống loài cây này, khi đó được đặt tên khoa học là Dahlia juarezii với các loài thược dược được phát hiện sớm hơn và những giống này là tổ tiên của tất cả các loại thược dược lai ngày nay.
Tên gọi Dahlia được đặt theo tên của một nhà thực vật học người Thụy Điển thế kỷ 18 là Anders Dahl.
Hoa thược dược cũng là loài hoa chính thức của thành phố Seattle, bang Washington







