Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007

2007- Review

Năm 2007 thực sự là một năm không tốt nếu xét một cách tổng thể. Một năm có quá nhiều thiên tai, lũ bão, dịch bệnh, tai nạn thảm khốc với rất nhiều người chết. Hết cầu Cần Thơ đến những cuối năm lại sập mỏ đá ở Hà Tĩnh. Báo chí thì quá nhiều tin tức giật gân đáng buồn kiểu như Mẹ đánh chết con hay Cháu bé bị cô giáo dán băng keo vào miệng gây chết lâm sàng!

Biểu tình diễn ra ở khắp nơi trong đó có... Việt Nam. Cuối năm thì ám sát và nạn nhân là một trong cái tên thuộc về phái nữ được ngưỡng mộ nhất Benazir Bhutto. Người ta đang băn khoăn tự hỏi, cái tên tiếp theo sẽ lọt vào tầm ngắm của Bin Laden sẽ là ai?

Rồi thì giá cả cứ như là ở trên trời với tốc độ phải gọi là khủng khiếp. Hôm nay đi mua một giá, mai đi mua đã thấy giá khác, thật chẳng hiểu nổi. Lương thì ko tăng, nhuận bút thì ngày càng ít đi. Cái sự nghịch lý ấy thê thảm đến mức, trên hàng loạt các blog (trong đó có cả blog của các nam nhi) than trời về giá cả với câu mở đầu rất rầu rĩ: Giá ơi thương lấy lương cùng!

Đấy là chưa kể đến một loạt những tin tức kiểu như cơn bão tín dụng, khủng hoảng giá dầu, xung đột leo thang... Hic! Thế mà có cụ nào đó phán như đinh đóng cột rằng: 2007 là một năm thật khởi sắc (Oạch!)

Nói về tiết mục giải trí (công việc hàng ngày) thì có lẽ trong năm qau, tin tức được dịch và quan tâm nhiều nhất là về Paris Hilton, Brit và Sắc giới. Hai vế đầu thì cực kỳ vô nghĩa và rất nhiều lần tự hỏi là sao nó vẫn được nhiều người quan tâm đến thế. Vế sau thì có vẻ khả quan hơn một chút. Sắc giới là một bộ phim xem được cho dù tìm kiếm bản full của nó là một điều quả khó khăn. img

Còn về bản thân, e hèm... năm nay là một năm chính thức bước vào cuộc đời của một nhân viên mà ko còn có ngày nào ngồi trên ghế nhà trường. Ra trường mới hơn một năm mà thấy cái cổng trường ĐH nó xa hàng cây số. Mặt mũi thêm vài nếp nhăn vì stress và những tháng ngày mài mòn tay bên máy tính.

Kể ra như thế thì có vẻ ảm đạm, nhưng thực sự năm nay ko có gì nổi bật lắm. Nghĩ lại 12 tháng qua thì chính xác là: sáng đeo máy lên Đài, lướt web rồi viết lách cả ngày, chiều hay tối mới về. Xen kẽ vào đó là một vài chuyến đi xa có, gần có, những cuộc gặp gỡ và một số cuộc trò chuyện thú vị... Như thế là đủ màu sắc nhỉ?

Hy vọng năm 2008 sẽ là một năm tươi sáng và hạnh phúc hơn với tất cả mọi người! Chúc cả nhà ĐỦ

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2007

Giáng sinh



Giáng sinh đầy nắng và gió...

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2007

23/12 - Hoa sữa



Hương đúng là hương của hoa sữa. Lá đúng lá của hoa sữa. Nhưng hoa trông khác khác. Có lẽ vì Hoa sữa ở Sài Gòn...

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Sentosa



Một trong những tấm ảnh thích nhất chụp ở Under water World (Sentosa). Đằng sau ngoài mấy con cá hiền lành ra còn cả một lũ cá mập rất kinh dị! imgimg

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

In the mood for love

"- Anh có biết, nếu một ai đó có một bí mật mà họ không muốn chia sẻ cho ai thì họ sẽ làm thế nào không?

- Tôi không biết!

- Họ sẽ trèo lên một ngọn núi, tìm một cái cây, rồi đục một cái lỗ và thì thầm điều bí mật của mình vào đó. Cuối cùng họ lấp cái lỗ ấy bằng một lớp đất. Và thế là họ đã để lại điều bí mật của mình mãi mãi ở đó..."

Và ba năm sau, có một người đàn ông đã sang tận Campuchia chỉ để trút bỏ bí mật về một mối tình ngọt ngào pha lẫn đắng cay vào một hốc đá ở Angkor Wat cổ kính. Chỉ với một hy vọng: bí mật sâu kín ấy sẽ theo anh đến hết cuộc đời…

"Anh nhớ mãi những năm tháng đầy biến động đó. Mặc dù mọi ý nghĩ như được soi qua một lớp kính đầy bụi mờ. Quá khứ là điều gì đó mà anh chỉ nhìn mà không thể nào chạm vào được. Tất cả đều mơ hồ và đầy ám ảnh..."

(In the mood for love - 2000 - Vương Gia Vệ)

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2007

Entry for December 12, 2007

Một ngày giữa đông mà nắng và nóng như đầu hè!

Mọi công việc, kế hoạch đều ở tình trạng delay hay cancel. Thật chả hiểu ra làm sao img

Điều được duy nhất là down xong ba bộ phim trong đó có City of Angelesimg

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2007

Chungking Express - Quotes

May nói chia tay vào ngày 1/4. Nên tôi quyết định cho trò đùa ấy kéo dài trong một tháng. Mỗi ngày tôi mua một hộp dứa với hạn sử dụng hết đúng vào ngày 1/5. May rất thích ăn dứa tươi đóng hộp. Hơn nữa 1/5 cũng đúng là ngày sinh nhật của tôi.

Nếu May không thay đổi quyết định của cô ấy khi tôi mua đủ 30 hộp dứa, tình yêu của chúng tôi cũng sẽ chính thức hết hạn.

Vì một lý do nào đó, mọi thứ trên đời này đều có ngày hết hạn sử dụng. Cá đóng hộp hết hạn, thịt hết hạn, rồi cả bao bì cũng hết hạn. Và tôi tự hỏi trên đời này còn thứ gì là không hết hạn?

Nếu ký ức như một hộp dứa tươi, chúng liệu có ngày hết hạn? Nếu như thế, tôi hy vọng nó sẽ có hạn sử dụng cả trăm năm...

(Chungking Express - 1994)

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2007

Đối tác

Cái sự làm việc mà ko được chọn đối tác thật bực mình. Mỗi một lần họp hành, điện thoại hay bàn bạc bất cứ điều gì cứ như là một cuộc chiến đấu. Khó chịu kinh khủng!!!imgimgimg