Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2007

Story (part 2)

Tai nạn diễn ra vào chiều thứ bảy khi cô gái đang đi lang thang từ trên hiệu sách về. Con đường về nhà cô gái là trục chính từ đầu thành phố đến cuối thành phố nên càng về chiều càng đông. Trong khi đó cô gái vốn đã được coi là đứa chả đi xe từ tốn gì cho cam, nhất là khi đầu óc đang nghĩ ngợi mông lung một điều linh tinh nào đó.

Đang đi, thì dây phanh xe đạp ngoắc vào một cái xe máy đột nhiên láng sang bên vì tránh một cái xe đạp khác. Và chẳng còn kịch bản nào khác ngoại trừ việc: xe đổ, người ngã, đầu gối bị kéo một đoạn. Đau chỉ muốn khóc nhưng cố nhỏm dậy để nhặt mấy quyển sách văng tứ tung xung quanh, cô gái bất chợt nghe thấy giọng nói thật trầm cùng một lời hỏi thăm: Em xem chỗ đầu gối đi, chắc là bị thương rồi? Ngước mắt lên, cô gái nhận ra chủ nhân của giọng nói rất ấm cùng chiếc xe đạp mini màu xanh dựng ngay cạnh mình chính là...

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2007

Story

Câu chuyện bắt đầu vào một ngày đầu đông, khi cô gái bất ngờ gặp chàng trai với một nụ cười lạ chưa từng có ở giữa sân trường. Dường như mọi thứ lo âu trên đời này đều tan vào hư không trong nụ cười ấy. Nụ cười khiến mọi phiền muộn tan như bong bóng xà phòng. Và phản ứng duy nhất khi người ta nhìn thấy nụ cười ấy chỉ là quên hết tất cả và...cũng mỉm cười.

Trong một thời gian dài nụ cười ấy là lý do cô gái đi học... muộn hơn dù bình thường cô đã đi học chẳng sớm sủa gì. Chàng trai nhà xa trường. Đi học cực muộn nhưng lại chưa bao giờ có tên trong danh sách... những người đi muộn. Điều đó đồng nghĩa với việc cứ trống trường là bánh xe của chàng trai vượt qua cổng trường. Đã hàng chục lần cô gái cô gắng làm theo hệt như thế và oan ức là một lần bị trừ học bổng vì cái tội mà sau này hai đứa bạn nghe xong bĩu môi nói: đã yếu còn ra gió, chưa đủ trình!

Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn trong một thời gian dài. Cô gái sẽ đi sau chàng trai có khi hết cả năm học nếu không có một tai nạn xảy ra...