
Một entry vui vui copy từ blog của bạn Joe cho ngày thứ 6 cuối tuần. Quen (hic, toàn nhờ vả) bạn ấy qua hai lần làm PS và vài lần nói chuyện cũng như cafe. Một bạn hài hước nhưng sâu sắc và cực kỳ thú vị. Blog của bạn ấy thường xuyên là chỗ lui tới của mình để được cười và xả stress. Đây là bài viết đầu tiên mà mình được đọc ở blog của Joe khi đang loay hoay tìm nhân vật để làm cái PS về blog. Giờ đọc lại vẫn thấy thú vị. ![]()
Một chút dí dỏm và hài hước cho cuộc sống đúng như những gì bạn ấy nói "Cuộc sống này bình thường đã đủ phức tạp và nặng nề rồi. Nếu nhìn đơn giản với một nụ cười sẽ thấy nó nhẹ nhàng. Nếu bạn nhìn nó qua một cái kính đen nữa thì khó mà có thể thoải mái để giải quyết mọi thứ được"![]()
"Hình như mình đã viết mấy blog rồi nhưng chưa giới thiệu nhiều về mình cho những người mà lang thang “ghé qua” blog này. Thế là….
Mình tên là Joe – phất âm giống Mai Văn Dâu – và năm nay mình 27 tuổi (tính theo tuổi Tây. Nếu tính kiểu “ta” thì mình đã 28 tuổi rồi.). Chưa có vợ, chưa có người yêu, vẫn đang tìm! (phải quảng cáo tí chứ!). Mình quê ở Vancouver, một thành phố hơi bị đẹp luôn ở phía Tây Canada, và mình đã ở xứ sở này được hơn 3.5 năm rồi.
Chuyện mình sắp 30 tuổi cũng hơi bi kịch đấy! Nghĩ đến chuyện đó thì mình muốn mua xe Piaggio màu đen, may một bộ quần áo cực kỳ sành điệu, rồi vào một buổi tối thứ 6 trời đẹp và không khí sôi động tìm một cô gái “ngoại hình khá” rủ đi quanh quanh bờ hồ chậm chậm. Tất nhiên là mình cũng có ý định thuê một người đi theo, quay phim. Như thế, khi mình 45 tuổi mình có thể mở lại thước phim đó, gọi con đến xem và nói “đấy! bố đã từng là dân chơi sành điệu kinh khủng, con thấy chưa? (lúc đó chắc vợ cố tình phá không khí, cười nước đôi và nói “anh dân chơi ơi, vào bếp giúp em rửa bát đi!”).
Mình đã học tiếng Việt độ khoảng 3 năm rồi – 2 năm ở trường đại học ở HN và 1 năm “ở trên đường” -- công nhận xe-ôm VN chửi bậy kinh khủng (nhưng mà hay!) Chuyện mình sang VN đầu tiên là hoàn toàn tình cờ. Hè năm 2002 mình tốt nghiệp đại học ở Canada rồi đi làm ở Hàn Quốc. Tháng 9 năm đó mình quyết định sang HN theo một khóa bồi dưỡng (khóa đó kéo dài một tháng) rồi quay lại HQ tiếp tục đi làm. Nhưng sau khi ăn nem chua rán ở gần phố Hàng Bông mình quyết định là “Thôi! Sống ở đây cũng được!” (Thật ra mình đã thấy cuộc sống ở HN rất thỏai mái và mình đã rất muốn biết nhiều hơn về VN và người Việt..xin lỗi HQ nhé!). Rồi mình tìm việc làm ổn định và 3.5 năm sau mình vẫn có mặt ở đây. Tết năm ngoái mình xin nghỉ việc để tập trung vào việc học tiếng Việt, và khoảng 2 năm nữa, khi tiếng Việt của mình giỏi hơn nhiều, mình sẽ tiếp tục đi làm ở đây. Hy vọng là thế!
À, mình nói một chút về blog này nhé! Lúc mở blog này, ý của mình chỉ là thình thoảng viết nhật ký, phát triển tiếng Việt một chút. Mình thật sự không ngờ là sẽ có nhiều người vào xem và cái “friends network” của mình sẽ lớn lên như thổi (mình mới học chuyện Thánh Gióng ở trường!) Rất tiếc là mình không có nhiều thời gian để “chăm sóc” blog này (update thường xuyên, trả lời các comments của mọi người, v.v.) Mọi người thông cảm nhé! Mình vẫn đọc và viết tiếng Việt cực kỳ chậm – như là lao động chân tay! – và mình cũng phải dành thời gian để đi học và đi làm.. không phải là vì nhà mình ở số 1 Yết Kiêu đâu! Nhưng mình rất thích đọc các comments của mọi người và mình rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình tiếp tục viết blog này! Thanh-kiu Vinamiu!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét