Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2006

Buc tranh mau toi



Co gai khong he khoc. Co gi dang khoc dau khi ma co biet rang minh da la mot con nguoi khac, song mot cuoc song khac. Co nguoi da cho co mot cuoc doi khac. Va buc tranh treo tren tuong kia la bo mat cua tam hon. Mot tam hon mau toi nhung khong danh cho nhung loi xin loi muon mang!!!img

Đã tự nhủ nhiều lần mà mình vẫn làm. Thế đấy! Để cuối cùng kết quả thế này đây! Sao mà mình ngốc thế không biết nữa. Mà đây có phải là lần đâu tiên đâu. Nhưng cảm giác vẫn thế! Chả khác tẹo nào! Người ta bảo nỗi buồn có muôn hình mà không hình nào giống hình nào cả. Thế mà với mình lần nào mình cũng thấy thất vọng như nhau!img

 

Hôm qua xem một bộ phim, chả nhớ nó tên là gì nữa vì sang nhà hàng xóm thấy có đĩa là mang về xem. Trong đó có 1 anh chàng làm kiến trúc sư yêu một cô gái hoạ sỹ. Họ cùng có một niềm đam mê là mỹ thuật. Tất cả tình yêu họ gửi vào trong những bức tranh vào những đường nét, vào những sắc màu sáng tối. Bức tranh họ tặng nhau ngày một nhiều, ngày một đậm, ngày một sắc nét. Nhưng… ( sao mà mình ghét cái từ này thậm tệ thế không biết. Nếu như không phải: Giá như rồi lại phải nhưng thì con người ta sẽ hạnh phúc biết mấy)… cuối cùng vẫn cứ phải nhưng… vào một buổi chiều mưa… chàng trai gửi đến cho người con gái của mình 1 bức tranh cuối cùng. Ở đó người ta không thấy màu đỏ của tình yêu, màu xanh của hy vọng, màu hồng của ước mơ. Cả bức tranh là một màu tối. Lạnh lẽo. Cô đơn. Tình yêu đã không còn mà chỉ thấp thoáng đâu đó cái màu xám nhờ của lời xin lỗi và ân hận muộn màng. Nhưng mà xin lỗi để mà làm gì khi mà anh đã theo tiếng gọi của một chân trời khác. Ân hận mà làm gì khi mà anh đã làm tan nát một trái tim và biết rằng nó không bao giờ có thể sống lại như xưa. Cái ly rơi xuống đất… vỡ tan tành… cô gái nhặt nó lên… vội vàng… cuống quýt nhặt từng mảnh vỡ để ghép nó lại. Nhưng… chẳng bao giờ còn cái ly mà hai người đã từng uống chung một ngụm champage trong ngày gặp gỡ… Tất cả đã qua rồi!

 

Người ta sẽ làm gì với những mảnh vỡ của kỷ niệm ấy. Quẳng hết những mảnh vỡ ấy đi hay là xé bức tranh cuối cùng là trăm mảnh. Cho tất cả vào dĩ vãng xa xôi! Không! Những bức tranh đầy màu sắc được tặng cho những đôi tình nhân mà cô gặp trên những quảng trường. Cô chỉ giữ lại cho mình bức tranh cuối cùng. Treo nó giữa căn phòng đơn độc. Bức tranh ở đấy như nó đã từng ở đấy từ rất lâu rồi mặc dù cô mới chỉ treo nó cách đây ít phút! Cả căn phòng im lặng như tờ… Không một âm thanh của cuộc sống và bất chợt một tiếng động vang lên… Tiếng ly vỡ….

 

Cô gái không hề khóc. Có điều gì đáng cho cô khóc khi mà cô biết rằng mình đã là một con người khác, sống một cuộc sống khác. Có người đã cho cô một cuộc đời khác. Và bức tranh treo trên tường kia chính là gương mặt của tâm hồn. Một tâm hồn màu tối nhưng không dành cho những lời xin lỗi muộn màng!!!

 

Xem phim xong, mình không tê tái hết cả người. Cả đêm cứ bị ám ảnh mãi. Có phải cái gì đã qua là không thể lấy lại được không? Chắc thế! Cái ly đã vỡ thế kia cơ mà. Nó vỡ rồi…. còn đâu!!!img

 

 

1 nhận xét: