Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2007

Kitchen, bài ca về sự cô đơn và tình yêu



Kitchen - Một cái tên có vẻ khó hiểu nhưng thực ra nó đơn giản vô cùng. Nếu một ngày bạn cô độc một mình trên đời này, muốn tìm kiếm sự ấm áp, gần gũi và thân thương thì thay vì phòng khách, phòng ngủ, bếp là nơi nhiều hơi ấm của gia đình hơn cả. Giống như con mèo đi tìm chút hơi ấm còn lại trong bếp tro vào một mùa đông giá lạnh.

Kitchen là câu chuyện về sự cô đơn hay đúng hơn là cô độc khủng khiếp của những số phận nhỏ bé trong một xã hội mà tốc độ của nó nhanh đến chóng mặt. Những con người nhỏ bé lại đơn độc một mình khiến cho câu chuyện trở nên nghẹn ngào. Một cô bé lần lượt mất đi những người thân yêu, chếnh choáng đi trong nỗi cô đơn. Một chàng trai mất đi người mẹ (và cũng là người cha) không dám gọi điện cho người bạn của mình để thông báo vì chỉ sợ nếu gọi điện thì tất cả sẽ là sự thật. Sự mất phương hướng của hai con người nhỏ bé và sự cố gắng trong đau đớn của họ để tìm thấy hơi ấm trong căn bếp không thế không khiến người đọc xót xa.

Nhưng trên tất cả Kitchen là câu chuyện về tình yêu nhẹ nhàng nhưng thật sâu lắng giữa Yuichi và Mikage. Có mấy ai hiểu được câu nói "Bọn con gái thì chỉ có thể thích như thích một chiếc bút máy" của Yuichi như Mikage: "Biết đâu đấy trên đời này lại chẳng có người yêu cái bút máy đến chết".

Giây phút họ ở bên nhau, cùng nấu ăn trong đêm rất khuya và cùng hát lên một bài hát cho đỡ sợ thật ngọt ngào.

Kìa ngọn đèn trên biển

Đang lấp loáng xa xa

Như nắng qua kẽ lá

Rọi vào đêm hai ta


Nhưng có lẽ tình yêu của Mikage làm cho người ta nhớ hơn cả. Một cô gái nhỏ trong đêm quyết định vượt chặng đường dài đem 1 gói katsudon nóng hổi bên người, leo tường đem vào cho Yuichi để rồi câu đầu tiên không phải là "Mình nhớ cậu quá!" mà là "Mình đem katsudon đến cho cậu đây, ngon lắm, đến nỗi mình không thể chỉ ăn 1 mình” và nhận lại được câu trả lời thật đặc biệt "Sao cứ ăn bất cứ thứ gì với Mikage cũng đều thấy ngon vậy nhỉ". Một câu nói đã thực sự kết nối hai tâm hồn.

Kitchen là một trong số ít những câu chuyện mà mình thích hầu hết các nhân vật. Ai cũng đáng yêu, cũng đẹp từ trong suy nghĩ. Và cho dù có cô độc, sợ hãi và cô đơn họ vẫn cho người đọc một niềm tin vào tình yêu và cuộc sống.

2 nhận xét:

  1. Con gái chuyên văn thường vẫn lãng mạn thế hả Kẹo béo? Nhưng lãng mạn vừa vừa thôi nhé. Cố mà mở cổng cho a QM "phẩy" vào với :))

    Trả lờiXóa
  2. @doantien: Đọc xong một câu truyện thấy thú vị và viết về nó được gọi là lãng mạn thì đúng là tớ lãng mạn rồi đấy! :D. Còn vế sau thì tớ chưa hiểu ý cậu nói gì:-P

    Trả lờiXóa