Thứ Ba, 20 tháng 3, 2007

BÚP BÊ GỖ VÀ TRÁI TIM MÀU TUYẾT TRẮNG



Có những điều không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi nhưng tự nhiên đi vào... NỖI NHỚ, dù đôi khi đơn giản nó chỉ là cảm giác!!!

29.1.2007

Hôm nay trời Kazan ấm hơn mọi ngày,tuyết trắng rơi khá nhiều, nếu có Kẹo ở đây, với chiếc máy ảnh trong tay, chắc cô nàng sẽ chụp được khá nhiều ảnh ,và đưa lên Blog ...Tranh thủ ngày ấm áp, Còi viết cho Kẹo, với muôn ngàn tình yêu thương và nỗi nhớ dành cho....những ngày xa xưa ấy.

Ngồi giở lại cuốn album ngày nào, thấy nhớ Kẹo hồi cấp 2. Với 2 bím tóc dài ,trông cô nàng mang nét dịu dàng thơ ngây của thủa 14,15... Để rồi sau đó 2năm, khi bước chân vào cấp 3, KẸO lớn nhanh hơn tất cả-như cách tôi và Ngọc-1 bà già Bônsêvich học cùng lớp mỗi khi ‘Khen KẸO’

Mái trường cấp 3 Lê Hồng Phong đã gắn với tôi, với KẸO và với những ai từng học ở đó biết bao kỉ niệm ...Giờ đây khi nhớ lại những ngày ấy, ấn tượng đầu tiên trong tôi là những bức ảnh các ca sĩ, diễn viên mà chúng tôi mua tặng cho nhau. Bức ảnh chụp Châu Huệ Mẫn xinh đẹp và dịu dàng Kẹo mua tặng cho tôi, tôi vẫn giữ cẩn thận.Keọ gọi tôi là em họ của SUJÔNG-anh chàng trong phim "Anh em nhà bác sĩ" với lời nhắn nhủ đầy bức xúc : C.H.Mẫn sẽ nhận tôi làm em kết nghĩa nếu tôi "tử tế" hơn 1 chút. Có lẽ đây là 1 trong những lời chúc ấn tượng nhất mà lần nào đọc lại, tôi cũng bật cười .

Còn tôi, đến bây giờ, tôi chẳng nhớ đã nhận quà của bao nhiêu người, và đã bao lần mang quà đi tặng. Song chắc chắn, tôi sẽ nhớ mãi lần tôi chuẩn bị công phu để có được chữ kí thần tượng năm nào của Kẹo. Với tờ giấy trắng và cây bút bi, tôi hồ hởi nghĩ ra mấy chục chữ kí và những kiểu chữ khác nhau...Và kết quả của cả buổi tối là sự ra đời 1 tờ phỏng vấn chớp nhoáng, trong đó những nhân vật khác nhau tự tay viết về những người mình hâm mộ có kèm theo chữ kí của mình. Bằng cách ấy, tôi đã có được chữ kí cần thiết để đem tặng cho Kẹo. Nghịch ngợm, ranh mãnh, và cả lòng nhiệt tình rất ngây thơ...Tất cả vẫn đọng lại, và được giữ nguyên vẹn trong miền kí ức, để khi nhớ lại, dẫu là tình cờ, thấy thật đẹp, cái đẹp của "THỦA HỌC TRÒ".

Chắc Kẹo cũng như tôi, vẫn nhớ mãi về 1đêm hội trường, khi chúng tôi cùng đoán về dáng người từ phía xa xa, rồi cùng cười khúc khích, nhớ về bông hoa hồng trắng trên tay 1 người..., và nhớ về quán kem xôi lúc cả hai ngồi loay hoay viết lời chúc vào bưu thiếp, bưu thiếp mãi thiếu tên người gửi. Người đọc thấy lời chúc ngắn, bác nhân viên bưu điện thấy bưu thiếp nhẹ, còn những gì sâu nặng ...luôn được giấu kín trong tim 1người!

Năm lớp 10 gắn tôi và Kẹo bởi những câu chuyện như thế. Năm lớp 11, từ "XÓM NHÀ LÁ"-biệt hiệu của mấy bàn cuối dãy nhờ tài nói chuyên lén, tôi chuyển sang 1 dãy khác. Từ đó, không còn những lúc trò chuyện rúc rích trong giờ học với Kẹo như trước nữa. Năm 12 nhanh chóng qua đi với những buổi luyện thi ...Tôi dự định thi BÁO CHÍ, còn Kẹo, tôi nghĩ Kẹo sẽ theo nghề sư phạm....

Nhưng cuộc sống đôi khi lại sắp đặt khác. Kẹo thi đỗ khoa báo chí trường Tổng Hợp với số điểm khá cao, còn tôi đã chia tay với ước mơ làm báo 1 cách nhanh chóng và dễ dàng....trước sự ngỡ ngàng của rất nhiều người. Tôi lên đường sang NGA...

4.2.2007

4 năm với những con đường riêng biệt đã khiến chúng tôi thành những người khác nhau. Ngày gặp lại ngắn ngủi chỉ kip nhận ra sự thay đổi của nhau mà chẳng kịp nói với nhau nhiều.....

Thấy Kẹo giống xưa và cũng khác nhiều so với cô nữ sinh cấp 3 ngày ấy, phong cách hơn,và mang chất ‘người của báo chí nhiều’. Thấy Kẹo
đeo cái dây
ở chân, lại hay chọn đồ dùng cho mình màu xanh - ban đầu Còi hơi ngạc nhiên. Sau mới nhớ, đó là phong cách của những ai thuộc cung Bảo Bình - những người luôn cất giữ đâu đó trong tâm hồn sự trong sáng, những cảm xúc lãng mạn và mộng mơ.

Kẹo sinh vào ngày giáp tết, và mang tên 1 loại hoa đặc trưng của ngày tết -HOA THƯỢC DƯỢC. Ngày sinh nhật KẸO, Còi mong chú lợn của năm nay sẽ mang đến cho KẸO nhiều niềm vui và sự may mắn. Kẹo hãy tự chọn cho mình cách tính tuổi Kẹo thích nhất...Kẹo yên tâm, nếu Kẹo thấy mình còn ít tuổi, Còi sẽ rất vui và tặng quà theo con số ít ỏi ấy....Còn nếu Kẹo thấy mình đã già dặn, thì Còi sẽ lấy máy tính để sau 1hồi cộng từ nhân chia, số quà Còi sẽ mua cho Kẹo là... số tự nhiên nhỏ nhất!Đấy là cách dễ nhất để...trả lại tuổi thơ cho KẸO.Kẹo biết là bao nhiêu chưa?

.............

Chà chà, hôm nay lạnh quá KẸO ạ, âm 23 độ cơ đấy... Cửa sổ nhà Còi đóng băng hẳn hoi... Tuyết bám đầy các ngọn cây, trắng trắng bàng bạc như mái tóc muối tiêu của những người già đi vì nghĩ nhiều chứ chưa hẳn vì tuổi tác.Có ánh nắng mặt trời nữa nhé, mà như thế chứng tỏ càng rét đậm.

Lạnh quá chả đi đâu được nên Còi ngồi viết cho Kẹo. Sự nghiệp viết lách tưởng đơn giản mà thi thoảng cũng bị đóng băng thế cơ đấy. Thế Kẹo tính được số quà CÒI định tặng cho Kẹo chưa ? Nếu tính được rồi thì cũng đừng có vội trách Còi nhé, bởi Còi luôn biết Châu Huệ Mẫn mải lo cho chồng con của cô ấy chứ làm gì có thời gian để tính chuyện nhận em gái nuôi. Đừng sôt ruột nhé Kẹo! Cứ yên tâm, khi nào búp bê gỗ có nơi trao gửi trái tim màu tuyết trắng, quà của Còi sẽ đến với Kẹo. Kẹo vui, Còi mừng, và 2 họ cũng phấn khởi lắm đấy KẸO ạ!!!

KAZAN đêm VALENTIN đầy tuyết trắng-BAN MAI TRẮNG

"Tao đang là ai và sao bụi ở đâu bay vào mắt tao nhiều thế này hả Còi???"

3 nhận xét:

  1. hợ các chị ngọt ngào nhể. Chả bù cho thằng em chả biết viết tí rì hé hé
    Híc Lạnh thật. nhưng mà Lạnh ở Kazan chả bằng Cái Rét Nàng bân đâu híc.
    ôi Hà Nội của em hehe

    Trả lờiXóa
  2. NGhe cảm động quá cậu ạ!

    Trả lờiXóa
  3. à mà sao lại kêu bố tớ là bosevich thế nhỉ!ecec

    Trả lờiXóa