
Một lịch làm việc chẳng có gì thay đổi trong ngày 20/11 vì đã qua thời đến trường và mấy hoạt động về quê tụ tập để đi đến các nhà thầy cô cũng đã chấm dứt cách đây vài năm rồi. Dửng dưng thì ko phải nhưng cảm giác nó xa thật rồi. Không còn cái cảm giác háo hức vì ngày 20/11 đến trường ko phải học, được long rong trên xe đạp để đến tất cả nhà các thầy các cô đển tối mịt mới về. Ra đường cũng ko thấy nhiều hoa như những năm mình học cấp 3. Có lẽ mọi thứ đã xa thật rồi!
Có những ngày chẳng thèm làm việc, vào diễn đàn của trường chơi, đọc lại những dòng kỷ niệm mà mọi người viết về trường, về các thầy các cô, về những ngày tháng còn đi học, tự dưng cảm thấy nhớ trường, nhớ bạn bè và nhớ những gì mà mình đã có kinh khủng. Cảm giác gần gũi và thân thương biết nhường nào!!! Có lẽ vì thế mà một đứa chả thích gì việc lang thang hay tham gia vào các diễn đàn tự nhiên muốn đăng ký làm thành viên, muốn được đọc những dòng mà mọi người viết và muốn tự tay viết một cái gì đó ngoài blog của chính mình. Và cái được viết đầu tiên chính là lời chúc cho các thầy các cô nhân ngày 20/11…
Kỷ niệm ơi! Mong cho mày ngủ ngoan nhé!
PS: Hà Nội trời đang mưa to kinh khủng. Mưa to như chưa bao giờ mưa to như thế. Lại còn là mưa đá nữa. Đá văng vào kính lộp độp. Đèn đường bị mất. Sấm sét đùng đoàng.
Đường phố tối đen trông thật là khủng khiếp. Cảm ơn trời đất là con được ngồi trong phòng lúc này! Khi mưa nổi giận sao mà kinh hoàng thế!
Tớ nhớ quá!Nhớ cô phương dạy tóan này!cô hiền,cô Lộc dạy văn này!tòan mấy thầy cô cấp 2 thôi!Tớ mà ở ngòai đấy thê nào rủ đi tụ tập đền chơi!ecec.Cái gì ma kỷ niệm ngủ ngoan chứ!
Trả lờiXóaCấp III của tớ thì ko có gì đáng nhớ! Khá u buồn và ảm đạm tuy nhiên mình vẫn thích quãng thời gian đó! Vẫn có một số thầy cô khiến mình nhớ mãi!
Trả lờiXóa