Thứ Hai, 6 tháng 11, 2006

6/11



He he! Đúng là ko gì sung sướng bằng về nhà. Không phải lo nghĩ gì, chỉ có ăn và chơi. Nhưng ghét nhất là cái công đoạn đi về, cứ phải uống thuốc chống say. Ngủ mê mệt chẳng biết cái gì. Về nhà mà vẫn còn buồn ngủ. Vừa ăn cơm vừa gà gật làm cho bố mẹ cứ ngồi cười.

 

Thứ bảy giỗ ông nội, bảy anh em được một trận say bia. Hic! Chẳng uống bao h, hôm ấy bị ép cho uống bốn cốc đầy để chúc mừng ông anh cả mới lên chức bố được một tuần. Hic Thế là người như say xe luôn. Tỉnh dậy nghe kể lại là ông anh bị mắng cho một trận tơi bời vì làm cho mấy đứa em nằm đơ hết cả, chẳng đứa nào dọn dẹp gì trong đó có mình. Hic trong cái rủi có cái may. Hơ hơ. img

 

Tối qua đi mua quà sinh nhật cho hai đứa bạn. 8h hơn ra đường, mà đường đã vắng hoe vắng hoắt. Sương nhiều lại do có thêm khói ở mấy quận ngoại thành đốt rơm bay vào nên đường phố cứ mờ mờ ảo ảo. Hơi giống Sapa và đợt mùa hè. Một thành phố nhỏ, mờ mờ trong sương khói, đường phố lại vắng người...

 

Nghe đứa bạn khoe, trường Trần Hưng Đạo đang chuẩn bị hội trường lại nhớ đến ngày hội trường ở cấp 3 của mình. Đó là thực sự là những ngày đẹp nhất, vui nhất. Nhớ cái cảm giác được đi xe trong sân trường khi chẳng còn một bóng người vào lúc nhá nhem tối và nghĩ về một người....

4 nhận xét:

  1. Được về nhà thích nhỉ? Hí hí!!...UHm, lâu lâu Ax cũng day wa trường cũ và bất chợt gặp nhiều kỷ niệm ùa về lắm, vui cũng có mà buồn cũng có nữa!!

    Trả lờiXóa
  2. @Amixi: Uh. Ve nha lan nao, kieu gi to cung phai di qua truong. Vui cung co, buon cung co nhung no la ky niem roi! Hi hi!

    Trả lờiXóa
  3. trong luc no nhon nho thi minh cam cui lam viec ca thu bay ca chu nhat!

    Trả lờiXóa
  4. Uh, đúng ròai, chỉ còn là kỷ niệm thôi vì thế nhiều khi Ax rất muốn chạm vào nhưng ko được, thật là buồn vì nó chỉ là kỷ niệm!!

    Trả lờiXóa