
Co mot cau chuyen nghe nhu dong cam xuc! Nhung trong do biet bao day dut don dau! Cai tuoi 17, 18 da qua nhung no con khien nguoi ta khong nguoi tiec nuoi!!!
Ở nơi mùa hạ đi qua, mùa thu sẽ tới.
Ðã có đôi lần gã dừng xe lại giữa phố bởi ý muốn kỳ quặc: ngoái nhìn lại quãng đường đã đi qua của mình. Ðó là ý muốn lạ lùng bởi nó giữ gã trong sự bồn chồn khó hiểu mà có đêm nó dựng gã dậy giữa những giấc mộng mơ hồ, nó gần như là một tình yêu không được đền đáp.
Những kẻ lang thang vào mùa thu giống nhau bằng dáng đi xộc xệch và ánh mắt dại khờ câm nín. Gã không thể đứng đắn được dù qua tuổi mười bảy rất lâu rồi. Thời gian lướt nhanh như cánh chim nhạn, mùi bùn thơm trên vết chân còn làm nao lòng tất cả những kẻ từng đi qua cỏ non.
Bài hát yêu thương chỉ là âm hưởng còn trong căn phòng khép cửa. Gã đi mãi, chưa bao giờ biết rằng ngày tháng đến rồi đi trong đời người ta không phải bằng những tờ lịch mỏng manh rơi cùng ngày. Gã thôi đếm tuổi mình từ khi nhận ra mình không còn biết chờ mong. Hạnh phúc là chiếc lá rớt tình cờ vào đời gã - không trở lại lần nữa. Gã nghi ngờ mọi tấm gương, vì ở trong gương gã sầu muộn quá.
Mùa thu - Cỏ biết vàng, lời hát có cánh bay đi. Gã ở lại cảm thấy trong lòng mùa thu đang ngậm ngùi như kẻ tha phương ngày nào đó nhìn thấy tầm xuân nở hồng bờ rào nhà người mới hay mình lạc lõng nơi đất khách.
Bài hát yêu thương đã chỉ còn là âm hưởng đọng trong căn phòng tối. Tháng bảy, qua cửa sổ con tàu gã con trai muốn giữ mãi bàn tay cô nhỏ mà không nổi. Chuyến tàu mang cô đi xa lắc, hết ngày này qua ngày khác. Rồi một dạo, gã nhớ cô lắm. Thỉnh thoảng gã cũng tìm cách ra đứng ở sân ga. Gã nhìn người ta đưa đón nhau, hy vọng được thấy lại từ cửa sổ một con tàu nào đó những ngón tay thiếu nữ mềm và dễ thương nhớ như hoa ngoc lan, để gã lại được gọi tên: “Cô nhỏ yêu dấu!” nghe lòng buồn ngơ ngác. Chỉ mùa thu mới biết gã tiễn đưa cuộc hành trình.
Chiều nay, gã ngủ gục trên bàn giấy, nghe mơ hồ tiếng cô nhỏ cười, quen thương đến đau lòng. Trong mơ, gã đã yêu cô “Và tình yêu giống như bông hoa...”. Cô nhỏ khóc, nước mắt qua kẽ tay rơi dài trong mùa thu. Tiếng chuông xe điện leng keng hoài. Ô kìa, người ta đã mang tàu điện đi ba năm rồi kia mà! Ðã ba năm không còn nghe tiếng chuông lanh canh, thành phố mỗi sáng ngủ quên... Cô nhỏ yêu dấu, em gọi tên tôi đấy ư? Tháng bảy bất chợt mưa, tóc em còn ướt từ bấy đến giờ? Tôi chỉ biết nhớ chứ đã kịp nói gì đâu... Gã bị kéo ra khỏi giấc mơ bởi người bạn học. Vốn là người thích đùa, anh ta buộc quanh tai gã sợi chỉ rồi kéo. Anh ta nheo mắt cười thích thú. Gã lúng túng gỡ sợi dây và suýt nữa òa khóc.
Cô nhỏ yêu dấu, bây giờ em ở phương nào? Chiều nay tan học, gã đã dừng xe nhìn lại phố nhỏ và cây hoàng lan quen thuộc, vẳng đâu đây tiếng nhạc của một tình khúc cũ, gã nghe từ năm mười hai tuổi. Cũng quãng phố này một hôm gã giúp một bà cụ gánh đôi giành lá thơm, lơ đãng nghe cụ kể chuyện chợ búa. Chiếc đòn gánh in vết vào vai gã. Bầy giờ trở về một mình, treo mũ lên mắc áo sau cửa, thắp lên ngọn đèn trong sự im lặng của một buổi chiều muộn, gã hiểu rằng nỗi cô đơn mới là gánh nặng mà gã mang đi suốt cả cuộc đời.
Ngày mai, gã sẽ đem về một cây hoàng lan nhỏ để trồng trong vườn. Nhiều năm nữa, khi thời gian đủ sức xóa nhòa hình bóng cô nhỏ, hoa hoàng lan nở vàng sẽ bắt gã phải nhớ về một cuộc chia tay ở mùa thu, ngày ấy cô nhỏ vẫn còn chưa là người lớn...
************
Và chuyện của mình:
Chiều nay vừa chat với Ngọc. Nó có chuyện không vui! Hic tình yêu và những vấn đề của tương lai. Động viên nó mãi mới thấy buồn cười. Cùng một lớp thế mà bây h đứa thì lo lắng chuyện lấy chồng, đứa không người yêu mà cứ dửng dưng như không! Hic. Thế là thế nào? Bao h thì mới đến lúc mình tính là lấy chồng xong sẽ ở đâu nhỉ? Ha ha ha! Còn lâu lắm! Chơi đã! Phấn đầu đã! Tội gì. Trong lĩnh vực khó khăn ấy mình quyết tâm đứng im ( vì có lúc chuyển động nhưng... hic hic)
Tối nay làm thế nào để mình thức được sau một ngày mệt thế này. Chiến đấu với cái KL cho nó xong đi. Kéo dài mãi mệt lắm cơ! Lại còn cái quyết tâm trêu tức cái gã Tuex nữa chứ! Nhất định hôm nào phải làm hắn tức nổ đóm đóm mắt mới thôi! Người gì mà tinh tướng! Hixxxxx!
Hôm nay đi quay. Mệt. Nhưng dù sao cũng xong 1 việc. Lúc đi sao mà khó khăn thế! Đang ngồi nghe nhạc mà! Càng nghe càng thấy nó sao buồn thế! Nghe xong lạnh cả người và tự nhiên lại buồn kinh khủng. Nhớ đến những ngày tổng kết năm học năm đó! Cũng mưa tầm tã. Phượng rơi lả tả. Cả cái khoá 12 phải sang bên hội trường trường Đảng để làm lễ chia tay. Mình chẳng học lớp 12 nhưng cũng khóc...
Trên đó là câu chuyện hay đơn giản đó là cảm xúc của Trang Hạ. Người vẫn bảo cái tuổi 17, 18 qua đi là một điều gì đó đã không còn nữa... Có lẽ thế!
kHông phải chỉ có may moi tung tung tung truoc chuyen lay chong dau! May bao Ngoc dai lam moi chui dau vao chuyen chong con! Co suong thi chi suong dc 1 luc thui! nhi?
Trả lờiXóa