Thứ Ba, 20 tháng 1, 2009

Ngày ông Công, ông Táo

Rất thích không khí chợ của ngày 23 Tết. Lúc ấy cả chợ đầy hoa, đầy bưởi, lá dong, cá chép và người đi chợ thì đông vô vàn. Cái không khí ấy khiến người ta dễ cảm thấy bồi hồi, cảm thấy như Tết đã về tận sát cửa nhà mình.

Năm nay, lần đầu tiên tự tay một mình đi sắm đồ và cúng ông Công trên nhà (Tất nhiên là sau đến 5 cuộc điện thoại về hỏi mẹ là phải mua bán những đồ gì). Hai tay mỏi nhừ đến tận hôm sau vì xách đồ từ chợ về nhà. Lúc so với danh sách, đang định tự khen mình là không quên thứ gì thì chợt phát hiện ra thiếu vỏ để gói nem. Đành phải năn nỉ thằng em chạy ra chợ mua hộ vì không đủ sức để đi lần hai.

Mâm cỗ tự tay mình làm cũng không đến nỗi nào: có nem, có canh mọc, có tôm rán, xôi, thịt luộc... Khá giống với mâm cơm mẹ vẫn làm để cúng ông Công. Ba nhân công là Kẹo, bạn Mèo và bạn Cường ăn no nê đến nỗi không thể đứng dậy nổi. Bạn Mèo trong lần đầu đến nhà bạn đã mua cả một quả dưa to hấu to đùng làm hai bạn Cường và Kẹo rưng rưng ko nói lên lời.

5 nhận xét:

  1. Trong suy nghĩ của chị, Kẹo luôn là người rất đảm đang và nữ tính (ít nhất là so với 4 người trong nhóm và lấy những người này làm chuẩn mực). Chị nghĩ ai lấy được Kẹo sẽ rất may mắn, giống như đào được hũ vàng vậy (chị ko dám nói về chất lượng vàng nhé, nhưng cứ là vàng là vui rồi).
    :D

    Trả lờiXóa
  2. ôi, những lời khen của chị luôn làm em bối rối và... băn khoăn lắm ý! Lý do vì sao chắc là chị biết rồi đấy!:D

    Trả lờiXóa
  3. Ặc ặc. Đọc entry đã phát sốt với mâm cơm ông Công, ông Táo đầu tiên của bạn. Vào comment lại hoảng hồn với những lời khen. Bữa nay bạn Kẹo ác liệt thế chứ lị. Akinh, akinh. Lấy chồng được rồi đây! Cố lên cưng!;D

    Trả lờiXóa
  4. @Kẹo: Em không nên thế! Thực ra lúc chị comment cho em chị chỉ sử dụng chút chút đường, chút chút bột canh, chút chút mì chính, chút chút đường phèn, chút chút... và chút chút... :D
    @Tâm: Ha ha... Kinh gì mà kinh?!

    Trả lờiXóa