Không nhiều việc mà sao tự nhiên thấy bận. Có những cái đáng lẽ phải làm cả tháng trước đây, thì vẫn còn nguyên, chưa động đậy tẹo nào.
Đi gặp nhân vật về, băng cứ để nguyên, ngại bóc, ngại viết.
Phải viết cả một thứ mà theo lời của mọi người trong phòng là cái kế hoạch, mà chỉ nghĩ đến đối tác là đã thấy ớn. Mấy năm làm việc mà chưa thấy mấy bạn đối tác nào chuối đến cái mức tàn nhẫn như thế.
Đấy, đang ở cái trạng thái "lâm sàng" như thế thì đột nhiên lại dính lại lịch quay hai ngày liền (với một câu dặn dò muôn thủơ: có cái gì hay thì làm nhá). Dưng mà có gì hay mới được. Bây giờ thật giả lẫn lộn, cái gì nghe cũng hay, mà có mấy cái ra hồn.
Xét cho cùng, hậu quả của mấy cái thứ này là do cái trình độ "lên kế hoạch" (ăck) của mình phải nói là cực tệ. Sâu sa hơn, căn bản là ko có hứng.
Nhiều việc phải nghĩ quá. Không nghĩ không được nên cái gì cũng thấy oải.
Thèm được đi chơi xa. Thèm được thoải mái, ko phải lo nghĩ gì...
Life is the long and winding road. Nhưng ko sao, Take it easy! Good luck to Kẹo!
Tự nhiên nhớ ra mấy câu hát này:
"Many times Ive been alone
And many times Ive cried
Any way youll never know
The many ways Ive tried"
Về căn bản là với cái kế hoạch, chị thấy em rất ít khi có hứng :D.
Trả lờiXóaUhm, mà nghe em nói chị mới nhớ ra không biết cái ghi chép ở trường quay BHV hôm trước em để nó ở đâu rồi? Chị cứ đinh ninh 1-2 hôm sau là thấy bài lên trang, nhuưg giờ hình như cũng gần 2 tuần trôi qua rồi thì phải!? >__<
yeah! yeah! cố lên anh ơi!
Trả lờiXóaThèm đi xa cỡ như SG ấy nhẩy? Mau mau vào đi, tao dẫn mày đi giải sờ trét. :D
Trả lờiXóa