
Mỗi một năm qua, người ta cảm nhận về cái Tết một khác. Chỉ cách đây vài năm Tết còn là háo hức chờ đợi thì đến năm nay Tết cũng không khác lắm với một kỳ cuối tuần dài 7, 8 ngày. Mong ngóng chỉ để được về nhà. Cái gì trôi qua cũng nhanh mà chẳng đọng lại ấn tượng gì nhiều. Cũng may là còn có quê để về, để gặp gỡ anh em, họ hàng. Nếu không cũng ko biết làm gì cho hết mấy ngày ngoại trừ việc ở nhà trông nhà giúp mẹ.
Ấn tượng cho một cuộc hẹn khá buồn. Người ta lớn, người ta thay đổi. Đó là điều tất nhiên nhưng thay đổi không có nghĩa là người ta được cho những cái cũ xuống hàng dưới. Vô tâm cũng chẳng sao nhưng đừng để người khác buồn và hụt hẫng vì sự vô tâm của mình.
Ấn tượng cho một sự gặp mặt vô vị. Khi người ta ko thật lòng với nhau thì cái gì cũng trở nên nhạt nhẽo và giả tạo. Có lẽ nếu không gặp nhau người ta có thể còn có ấn tượng tốt về nhau còn hơn là tham gia những cuộc gặp mặt thế này. Có người nói rằng hãy mở lòng ra và đừng giữ mãi thành kiến cũ. Nhưng thật khó để có thể mở lòng với những gì mình ko thích và nhất là với sự không thật lòng.
Ấn tượng cho những gì gọi là xưa cũ của ngày hôm qua. Những cái gì đã nhạt nhoà như cây trong mưa tựa như ảo ảnh. Làm cho người ta thoáng vui, thoáng buồn. Những cái mới hôm qua còn tưởng là thật, còn có thể cầm nắm trong tay hôm nay đã tan biến như bong bóng xà phòng. Ko nắm bắt được, mơ hồ đến khó hiểu và một phút chợt nhận ra mình đang lừa dối chính bản thân mình...
thoi, tao xin may!
Trả lờiXóa