Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2006

17/12



Chiều thứ bảy phố bỗng rộng thênh thang.
Em vô duyên bước đi tìm kỉ niệm
Kỷ niệm nhạt nhoà
Anh đi rồi con phố ấy cô đơn

Chiều thứ bảy thấy hồn mình rộng hơn.
Nhưng nước mắt không làm nên cổ tích.
Nguỵ biện trái tim những điều không có thật
Rằng :”phía trời xa anh vẫn ngóng về”

Là một thời của dang dở câu thơ
Viết yêu thương từ những ngày lãng mạn.
Thời gian trôi dài năm tháng.
Lại thêm một chiều thứ bảy không anh

2 nhận xét: