Thứ Ba, 12 tháng 9, 2006

September 12, 2006

Một chút cho ngày làm việc về sớm

 

Mở đầu một ngày làm việc chẳng mấy vui vẻ, sau một ngày mệt nhoài, hôm nay mình quyết định về sớm (17h30), từ chối cả một bữa kem xôi mà mọi người trong phòng rủ đi. Ăn kem xôi ở HN này quả là ko có hứng vì kem xôi với mình cũng có quá nhiều kỷ niệm!

 

Chuyện tình cảm của con người trên đời này quả là phức tạp. Có lẽ là thứ phức tạp nhất mà con người có thể tưởng tượng ra mất. Nếu tất cả mọi suy nghĩ đều tuân theo cái đầu này thì mọi thứ đã không rắc rối đến thế. Nhưng mà trái tim và xúc cảm đôi khi mới là người chiến thắng!!!

 

Nhưng giờ mình đã khác, mình đã hiểu mình là ai, mình cần gì, mình muốn gì và mình phải làm gì, phải ko Kẹo?... Tuổi 22 này không phải là lúc mơ mộng và nghĩ ngợi quá nhiều về chuyện đó, phải ko! Còn nhiều thứ mình phải làm lắm!!! Chẳng hạn mai phải làm KB! Ôi nhắc đến nó, chết mất thôi! Sao mà đau khổ thế!img

 

Tặng mình và tặng mọi người một ca khúc của Quốc Bảo: Dạ khúc. Phần lời của nó cũng thật tuyệt. Nồng nàn và tha thiết. Sống bằng một cái đầu lạnh và một trái tim nóng nhé Kẹo! Yêu mày lắm cơ!img

 

Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để thấy lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh hỏi han cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

Đã cần thế , thương thật rồi
Vẫn như anh còn xa , xa rất xa
Vì đã vùi hết những giấc mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần

Thế tình nhé xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồng.

 

1 nhận xét:

  1. Comment phát cho mày khỏi nhớ nhung tao! Kẹo, mình yêu kẹo! Sốc quá!

    Trả lờiXóa