Thứ Ba, 11 tháng 7, 2006

Entry for July 11, 2006



img

Một ngày ko buồn cũng chẳng vui! Chỉ cảm thấy mệt mỏi. Đã gần 9 h rồi mà mình chưa về nhà! Ngồi viết bài nghe Thương một người tự dưng cảm thấy tủi thân kinh khủng. Có lẽ nếu không vì mình ngồi ở phòng thì có lẽ mình đã khóc thật to lên rồi. Có mỗi khóc thôi mà cũng ko được khóc to nữa. img

 

Thương ai về ngõ vắng

Sương rơi ướt đôi môi

Thương ai buồn kiếp đời

Lạnh lùng ánh sao rơi

Thương ai về ngõ tối

Bao nhiêu lá rơi rơi

Thương ai cười ko nói

Ngập ngừng là hôn vai

 

Tự dưng mình thấy nhớ nhà quá. Mấy hôm nay bố mẹ cứ gọi điện lên hỏi bao h về. Cả bọn bạn nữa. Chúng nó đợi mình về để sang nhà cái Hậu với đi SN con Bò. Hic! Mình cũng muốn về lắm rồi! Ở đây mình thấy mệt mỏi quá! Cuộc sống này là cái quái gì mà nó khiến người ta suy nghĩ và mệt với nó thế???

1 nhận xét:

  1. Hehe, cuoc song chang la cai dek gi nhung ta van phai song chet voi no. May co gioi thi bo cuoc song nay ma di. Hihih. Dua thoi. Dung co ma tam trang the chu. Dua nao chang thich ve nha. Nhung tu chuyen muon den chuyen thuc hien duoc con mot khoang cach xa qua. Dang le bon minh sau khi tôt nghiep phai co mot thoi gian de kip nhin lai con duogn da qua va con duong se di. Nhưng bọn minh khong co thoi gian cho viec do. cho nen moi khung hoang. Moi chan. Hehe. Tao cung da va dang trai nhung nhung cam xuc nhu may day. Dong cam!

    Trả lờiXóa