
Bây h là 12h kém 15. Mình ngồi trong phòng cùng với Quỳnh, định viết bài nhưng tự nhiên chả có hứng. Thế là quyết định ngồi update cái blog của mình. Lâu rồi mình cũng không ngồi để viết cho nó một cách thực sự. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi lại tự nhủ" "Thôi để trong lòng cũng được mà" Và cuối cùng thì mình cũng chẳng viết, chẳng nói cho ai được.
Đọc cái blog của Ngọc thấy có một câu hỏi rất hay "bạn thấy bạn giống gì nhất". Hik! Từ hồi xem cái phim Trái tim mùa thu mình đã tự hỏi mình câu hỏi ấy. Cô bé trong phim thích mình giống cái cây vì cái cây chẳng bao h phải xa người nó yêu thương cả. Rễ cây bám chặt xuống đất dù bão, dù tuyết, dù mưa, dù gió cũng đứng yên với những tình cảm của chính mình.
Thế còn mình. Mình giống gì nhất. Có lẽ... Mình giống một ngọn cỏ nhất. Một ngọn cỏ đứng một mình, mong manh trước gió. Ngọn cỏ ấy có cô đơn ko? Chắc có. Có yếu đuối ko? Hik chắc chắn là có rồi. Nhưng mình tin ngọn cỏ ấy vẫn có một sức sống thật là bền bỉ. Mình đã thấy những bãi có bạt ngàn và mình tin trong nó là một sức mạnh thật tiềm tàng và nổi loạn. Mình cũng tin rằng ko phải ai cũng nhận thấy giá trị của một ngọn cỏ... và nếu có ai đó thì chắc chắn đó phải là những người thực sự đặc biệt...
- Cậu có tin là nếu ở hoàn cảnh nào đó tớ cũng sẵn sàng nổi loạn ko? - Có chứ! he he |
dua thi keu giong nuoc, dua thi keu giong cay co! Con t, tao chi thay t giong chinh mình. Vì tao chả đủ suc de nhan ra t giong ai, giong tao. là tao thoi da du met roi. Vi cuoc song doi khi khien t di chech duong ray cua minh, vi the tao muon t giong tao!
Trả lờiXóamay co do hoi khong hả H. Minh giong minh thi chac roi. nhung ma minh giong cai gi nhat ngoai minh ra ay chu?
Trả lờiXóa